Nào có chút phong cốt của kiếm khách, nếu bọn họ là Dạ Hân, chỉ e cũng phải tức chết. 

 

Quả thực là vô cùng nhục nhã, bị người ta coi như thằng hề mà đùa giỡn còn không biết, còn tưởng mình rất thông minh. 

 

Kết quả từ đầu tới cuối, chỉ là kẻ ngu. 

 

Người ngoài đã như vậy rồi, huống hồ là những người khác của nhà họ Dạ, sắc mặt đều vô cùng khó coi. 

 

“Dạ Khuynh Thiên, ngươi khinh người quá đáng!” 

 

Mặt Dạ Hân nóng bừng, đỏ rực, gã cực kỳ chắc chắn nói: “Chắc chắn trước kia ngươi đã lén học, đúng... Dạ Cô Hàn, chắc chắn là Thanh Hà Kiếm Thánh dạy ngươi!” 

 

Mắt mọi người sáng lên, sau khi sắc mặt thay đổi ánh mắt lấp loé, biết đâu thật sự có khả năng này. 

 

Dù sao bảy ngày trước, Dạ Cô Hàn đã dẫn Lâm Nhất đi, mọi người đều nhìn thấy rõ. 

 

Đợi khi trở về, Dạ Khuynh Thiên đã đột phá cảnh giới Niết Bàn. 

 

Liên tưởng như vậy thì mọi thứ đều thông suốt, chắc chắn là Dạ Cô Hàn tự mình dạy hắn kiếm pháp, sau đó giúp hắn luyện hoá Thánh Nguyên. 

 

Như vậy mới có thể có được hành động thần kỳ như hôm nay. 

 

“Vả miệng.” 

 

Thiên Tuyền Kiếm Thánh bỗng mở miệng, Dạ Hân còn chưa kịp phản ứng, đã tự tát mình thật mạnh. 

 

“Ta...” 

 

Chát! 

 

Gã còn muốn giãy giụa nói gì đó, tay phải không khống chế được mà tự tát mình thêm cái nữa, má lập tức nóng rát đau đớn. 

 

Trong đạo trường lập tức im ắng, ngay cả Dạ Thanh Hồng cũng cúi đầu xuống, đây vẫn là lần đầu tiên Thiên Tuyền Kiếm Thánh ra tay dạy dỗ hậu bối. 

 

“Dạ Khuynh Thiên, ngươi rất không tệ, bổn Thánh quả thực đã viết thiếu một chữ.” 

 

Thiên Tuyền Kiếm Thánh khen, rồi không nói thêm gì với Lâm Nhất nữa, nhìn về phía đạo trường nói: “Hôm nay giảng kinh đến đây kết thúc, hai ngày sau nhớ đúng giờ đến. Trở về rồi đừng quên học thêm kiếm kinh, ghi nhớ kiếm pháp hôm nay đã luyện.” 

 

Lời Thiên Tuyền Kiếm Thánh vừa dứt, thân thể cuốn theo ánh sáng thánh mênh mông, bay vút lên trời chậm rãi rời đi. 

 

“Cung tiễn sư thúc tổ!” 

 

Mọi người chắp tay hành lễ, vẻ mặt cung kính. 

 

Thế là đi rồi sao? 

 

Lâm Nhất hơi có chút thất vọng, ngẩng đầu lén liếc nhìn, chẳng lẽ là bị mình chọc tức nên đi? 

 

Đợi Thiên Tuyền Kiếm Thánh rời đi, áp lực trên người mọi người nhẹ đi đôi chút, tụ tập với nhau bắt đầu bàn luận. 

 

Hôm nay nghe Thiên Tuyền Kiếm Thánh giảng kinh, sau đó còn tự mình truyền thụ kiếm pháp, mỗi người đều cảm thấy mình thu hoạch rất nhiều. 

 

Không chỉ là cảm ngộ về kiếm đạo, ngay cả kiếm ý của từng người cũng đều có tiến bộ thực chất. 

 

Còn về vận dụng kiếm pháp, càng là mở rộng tầm mắt, bừng tỉnh thông suốt. 

 

Lâm Nhất nhìn về phía Bạch Sơ Ảnh vẫn chưa rời đi, nghĩ đến con nhóc này vừa rồi mấy lần làm khó mình, cười nói: “Hôm nay thánh nữ, có mở mang tầm mắt chưa?” 

 

Trong lòng Bạch Sơ Ảnh tức giận, chỉ cảm thấy tên này đúng là tiểu nhân đắc chí, nhưng tính cách nàng ta thanh cao chính trực, cho dù không thích đến đâu cũng sẵn sàng thừa nhận ưu điểm của đối phương. 

 

Đành khẽ nói: “Đã mở mang rồi, thiên phú kiếm đạo của Dạ công tử quả nhiên bất phàm, bổn thánh nữ bội phục.” 

 

Lâm Nhất hơi kinh ngạc, không ngờ Bạch Sơ Ảnh chịu nhún nhanh như vậy, cười nói: “Kỹ năng đàn của thánh nữ không tệ, nhưng dường như vẫn còn thiếu chút hương vị.” 

 

“Vậy thì sao?” 

 

Bạch Sơ Ảnh khẽ nhướn mày. 

 

Lâm Nhất cười nói: “Chọn đi, mong thánh nữ đặc biệt gảy cho ta nghe một bài, ta cũng muốn mở mang tầm mắt.” 

 

Tên này! 

 

Mọi người kinh hãi, sắc mặt đám người Tiêu Cảnh Diễm đều thay đổi, không tự chủ nhìn về phía Lâm Nhất. 

 

Vậy mà lại dám trước mặt mọi người yêu cầu thánh nữ gảy đàn cho mình nghe, thật là quá cuồng! 

 

“Dạ Khuynh Thiên, ngươi đừng có tiểu nhân đắc chí, chẳng qua chỉ được Thanh Hà Kiếm Thánh chỉ điểm vài câu thôi, ngông cuồng cái gì!” Bạch Dịch Châu của viện U Lan lập tức nổi giận, lạnh lùng quát mắng. 

 

“Hừ, thánh nữ không cần để ý hắn, thằng nhóc này đúng là thiếu dạy dỗ!” 

 

Dạ Hân thấy vậy vội vàng nói. 

eyJpdiI6IlVMdCtjenNoa2RlcWVIWThCcnJVNnc9PSIsInZhbHVlIjoiTnRMeXNnSE9zMXNnTEV1ZjZKTFZta2J4TVVIK0JQNTdaTnMrTnRaNjgwZXlpT3laS01Dc2RpZTZjMDdoVlFcLzIiLCJtYWMiOiJjM2IxMGNkM2JjYmVhYzhiYTU1ZDk3MWJhMjBjYzBiNTc3ZmZmMjFkMjc2MWFmNTZhYjIyMDk2MGZiYzVlYTAwIn0=
eyJpdiI6ImplYVFxOVJWR3lIYjllM0VzcDFhR2c9PSIsInZhbHVlIjoiZ1d5akZ1UUp4dDZmaEhtalNQeFhFUnI4STd2bzNnT3h4aTNzM0p2ejRCMEY3TDFMMFdCdDdkem53MWJZd1V5dDAyV3pRVUg3cVlqQzM0ME82Zk1MRTJEdno1UGkwdnpoXC9aZmRlWFRoYnFrU21yMnE0WjZcL29QOFRFXC8raWpoOWdpUmNXUlNEaThVbEJuQVR3cmc4RitZYUFYSTJQcWRFQWZEXC9vdEtGNjlZRUlJMnhMT25xaUpya0FFaVpMVFwvczUwZk96VkFiV3UzeFFickFcLzF3eDFKaE4rclQ5VHFLOXpZNUQ5UndGbTJ4cz0iLCJtYWMiOiJjYjNlYzFhZWJjZTc1MDk0ODZkOGU4NmQxZGYxY2JiMTczMmZjYjMyODA2NjlmY2Q1NjIyMDE0YWU3NjNlMDI3In0=

So với Dạ Khuynh Thiên, Bạch Sơ Ảnh càng ghét Dạ Hân hơn, bảo gã câm miệng.

Advertisement
x