Kỳ thực hắn cũng đang liều mạng chống đỡ. Thần thể Thương Long chỉ duy trì được nửa nén nhang, kiếm ý Tinh Hà cũng sắp cháy sạch.
Đến lúc đó, không còn khu vực và Thần thể Thương Long, kiếm Táng Hoa lại bị đối phương nắm chặt trong tay, e rằng chỉ một kích là hắn phải mất mạng.
Nhưng hắn lại không thực sự lo cho tính mạng của bản thân, trong đầu nghĩ đến lại là chuyện khác.
Đại sư huynh còn chưa ra tay ngăn cản con yêu lang này, chứng tỏ kiếm tâm Thương Long vẫn còn khiếm khuyết, cần phải bù đắp hoàn chỉnh mới được.
"Ta còn thời gian nửa chén trà, nếu không... cho dù không chết, chỉ sợ cũng phải chịu cực một phen".
Bán Thánh yêu lang ngẩng đầu liếc nhìn vầng trăng, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng, ấm ức khó tả.
Một người một sói, đánh đến ngươi chết ta sống, kỳ thực cả hai đều có nỗi khổ riêng. Cả hai bên lại bị Dạ Cô Hàn - kẻ đang ngồi xa xa gặm trái cây xoay như đồ chơi trong lòng bàn tay.
"Ngươi đang sỉ nhục bổn vương, ngươi đang tự tìm đường chết!"
Lang Vương Ngân Nguyệt rốt cuộc cũng bùng nổ. Thân thể gã đột nhiên thu nhỏ lại đôi chút, trên lớp lông màu đỏ toàn thân xuất hiện từng đường hoa văn bạc.
Rầm rầm rầm!
Gã tựa như đi vào một trạng thái cuồng bạo nào đó. Rắc rắc rắc, trong phạm vi trăm trượng quanh Lâm Nhất, khu vực lập tức trở nên vô cùng chao đảo.
*Còn có thể biến thân nữa sao? Má nó chứ!*
Khóe miệng Lâm Nhất giật mạnh một cái, trong lòng khổ mà không nói được, thật sự nhịn không nổi phải chửi thề một câu.
Không biết kiếp trước hắn đã tạo cái nghiệp gì mà lại vớ phải một đại sư huynh như vậy, quá khổ rồi.
Rõ ràng hắn mới ở cảnh giới Tử Huyền, thế mà lại bị ép phải đi liều mạng với một yêu vương Bán Thánh, còn gì khổ hơn cho được.
Trong lòng Lâm Nhất đúng là khổ không kể xiết, nhưng hắn chỉ có thể cứng đầu chống đỡ, cắn răng gắng gượng đến cùng.
Ầm! Ầm! Ầm!
Lang Vương Ngân Nguyệt trong trạng thái cuồng bạo, thực lực tăng vọt một khoảng lớn, Lâm Nhất chống đỡ đã trở nên vô cùng khó khăn.
"Còn thiếu chỗ nào? Rốt cuộc còn thiếu chỗ nào?"
…
Vừa ứng phó với những đòn tấn công, trong đầu Lâm Nhất vừa lóe lên vô số ý niệm, kinh văn của Vạn Tinh Phi Tiên Thuật như tia chớp không ngừng lướt qua trước mắt.
"Ta dùng tinh hà đúc long cốt, ta lấy phong lôi tụ long hồn, còn thiếu cái gì?"
Đến cả Bán Thánh cũng không dễ dàng phá hủy khu vực của ta, vậy còn thiếu cái gì?
Còn thiếu cái gì?
Rắc!
Đúng vào lúc trong đầu Lâm Nhất có trăm ngàn tâm niệm đan xen, không ngừng tự vấn thì Thanh Long ấn vỡ vụn, tiếp theo là Kim Long ấn, Ngân Long ấn lần lượt tan nát.
Kế đó, Chí Tôn Long ấn cũng theo đó mà nứt vỡ, Thần thể Thương Long trực tiếp giải thể. Ầm, Lâm Nhất cố gắng đỡ một đòn, lập tức bị đánh bay ngàn dặm.
Phụt!
Máu tươi phun tung tóe, thánh khí trong cơ thể bạo phát, suýt nữa thì lấy đi nửa cái mạng của hắn tại chỗ.
"Tiểu tặc, ngươi còn thủ đoạn gì nữa không?"
Lang Vương Ngân Nguyệt quát lớn một tiếng, ngạo nghễ nhìn khắp bốn phương tám hướng, lạnh lùng cúi đầu nhìn xuống Lâm Nhất.
Một kích này khiến nó thoải mái vô cùng, hả giận cực kỳ.
"Bổn vương hỏi ngươi, ngươi còn thủ đoạn gì nữa!"
Lại một tiếng quát giận dữ. Lang Vương Ngân Nguyệt nhún chân tại chỗ, nháy mắt đã rơi xuống trước mặt Lâm Nhất, giơ vuốt đập thẳng về phía đầu hắn.
Đáng chết!
Trong khoảnh khắc, sắc mặt Lâm Nhất biến đổi, lần đầu tiên thực sự cảm nhận được khoảng cách giữa mình và cảnh giới Bán Thánh.
Giữa ranh giới sinh tử, Lâm Nhất chỉ cảm thấy suy nghĩ của mình không ngừng tăng tốc.
*Rốt cuộc ta còn thiếu cái gì?*
"Linh kiếm hợp nhất..."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất