Dạ Cô Hàn thở dài, nói: “Đại khái là sự tồn tại của đệ, uy hiếp đến người đời sau của ông ta, muốn đến dò xét căn cơ.” 

 

“Người đời sau của ông ta tên là Dạ Phong, là yêu nghiệt trong thế hệ trẻ được toàn tộc nhà họ Dạ dốc lòng bồi dưỡng. Cũng là một trong số ít người của Thiên Đạo Tông hiện nay có thể tranh phong với Thánh tử Đạo Dương...” 

 

Lâm Nhất nghe mà đau đầu, cười khẩy nói: “Vậy ông ta thật đúng là coi trọng ta.” 

 

Về Thánh tử Đạo Dương, dù Lâm Nhất không cố ý dò hỏi, cũng biết không ít chuyện của gã. 

 

Vị Thánh Tử này rất đáng sợ, hai mươi tuổi đã có tu vi Niết Bàn tầng chín, phong hoa cái thế, quán tuyệt Đông Hoang. 

 

Là nhân vật có tính cờ hiệu của thế hệ trẻ toàn bộ Đông Hoang, cùng vị tiểu công chúa nhà họ Cơ của Thần Hoàng Sơn, được xưng là tuyệt đại song kiêu. 

 

Hiện nay cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi, trong lời đồn, tu vi đã đạt đến cảnh giới Bán Thánh. 

 

Dạ Phong có thể tranh phong với Thánh tử Đạo Dương, cho dù yếu hơn chút, hẳn không yếu quá nhiều. 

 

Dạ Cô Hàn tiếp tục nói: “Nếu đệ không phải Dạ Khuynh Thiên, có lẽ còn có thể sống mà đi ra, nếu đệ thật sự là Dạ Khuynh Thiên, khi gặp vị Thái Công này, chậc chậc... Long Vận Đại Thánh cũng chưa chắc vớt được đệ ra.” 

 

“Đáng sợ vậy sao?” 

 

Vẻ mặt Lâm Nhất nghiêm trọng, mức độ nghiêm trọng của sự việc, dường như vượt quá dự liệu của hắn. 

 

Dạ Cô Hàn cảm khái nói: “Thế gia chính là như vậy, Dạ Khuynh Thiên là con thứ, có ai thật sự để tâm?” 

 

Trong mắt Lâm Nhất lóe lên vẻ khác thường, dường như đại sư huynh có chút tình cảm đặc biệt với Dạ Khuynh Thiên. 

 

“Bởi vì ta cũng là con thứ, còn là con thứ ở bên ngoài, nếu không phải sư tôn nhận ta làm đồ đệ, ha ha.” 

 

Dạ Cô Hàn cười nói: “Cho nên ta rất rõ đám người này là loại gì.” 

 

Thì ra là vậy, trong lòng Lâm Nhất chợt hiểu. 

 

Hắn thấy cảm xúc đại sư huynh hơi sa sút, chuyển đề tài, nói đến chuyện thánh nữ Thiên Âm. 

 

“Còn có quan hệ như vậy?” 

 

Dạ Cô Hàn nghe xong, cũng tỏ ra khá kinh ngạc. 

 

Dạ Khuynh Thiên ẩn nấp trong hồ Thánh Tiên, vậy mà là do Vương Mộ Yên sai khiến, điều này thật sự khiến người ta bất ngờ. 

 

“Chuyện này đệ đừng hành động thiếu suy nghĩ, nhà họ Vương cũng có thế lực rất lớn ở Thiên Đạo Tông, khi có sơ suất, đệ sẽ gặp họa sát thân.” 

 

Dạ Cô Hàn nghiêm trọng nói. 

 

Trên gương mặt luôn đầy nụ cười của y, hiếm khi lộ ra vẻ tang thương, thở dài nói: “Sách Thanh Long sắp xuất thế, thời đại tranh phong lớn, mưa gió dập dềnh, Đông Hoang này không ai tránh được!” 

 

Y là Thánh Tôn, có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện, thậm chí có thể tự mình tham dự vài chuyện. 

 

Cho nên với thời đại hoàng kim sắp đến, còn có dòng chảy ngầm cuộn trào của Đông Hoang, cảm xúc sâu sắc hơn Lâm Nhất rất nhiều. 

 

“Sách Thanh Long này thật sự quan trọng như vậy sao?” 

 

Dù đã nghe nhiều lần, Lâm Nhất vẫn cảm thấy rất thần kỳ, chỉ là quyển sách ghi chép anh hùng mà thôi. 

 

Rốt cuộc có mị lực gì, khiến nhiều đại nhân vật cảm khái như vậy. 

 

“Tất nhiên sách Thanh Long quan trọng, đó chính là sách Thanh Long mà...” 

 

Dạ Cô Hàn thở dài nói: “Nhưng quan trọng hơn là, khi nó xuất thế, cũng đại biểu cho Côn Luân yên bình ba ngàn năm, sẽ nghênh đến động loạn chưa từng có. Bất kể là ai, đều không thể tránh khỏi bị cuốn vào trong đó... Đệ cũng không ngoại lệ.” 

 

“Ở ý nghĩa nào đó, sư tôn cũng bị cuốn vào trong đó, còn có gì có thể tuyên cáo sự kết thúc của thời đại cũ hơn việc cảnh giới cấp Đế chết. Còn có gì thích hợp hơn máu của đại đế để mở ra thời đại hoàng kim này? Vị nữ đế kia, chờ khoảnh khắc này đã rất lâu rồi.” 

 

Hai mắt Dạ Cô Hàn khẽ híp, khóe miệng kèm theo chút châm biếm, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo và sát ý chưa từng có. 

 

Trong lòng Lâm Nhất dâng lên cảm giác bi thương, lúc trước đại sư huynh rời đi, nói chuyến đi vừa qua có liên quan đến sư tôn. 

 

Giờ xem ra, chuyến đi này cũng không thuận lợi. 

 

Nhưng đúng lúc hắn vừa định hỏi gì đó, Dạ Cô Hàn cười híp mắt nói: “Đã vào Tinh Hà, đã đến lúc nên dạy đệ tu luyện kiếm tâm rồi.”

Rốt cuộc cũng sắp tu luyện kiếm tâm rồi sao? 

 

Trong mắt Lâm Nhất lộ ra vẻ mong chờ, vừa hay đối với kiếm tâm này, hắn có rất nhiều chỗ không hiểu muốn thỉnh giáo. 

 

Thương Long kiếm tâm có vẻ rất mạnh, nhưng so với trước kia thì khác biệt không quá rõ ràng, ngoài việc dự đoán nguy hiểm, nhìn thấu sơ hở ra, dường như cũng không có diệu dụng nào khác. 

 

Đương nhiên, hai công hiệu lớn này đã là nghịch thiên vô cùng. 

 

Rất nhiều lúc Lâm Nhất có thể phá được kiếm chiêu của đối phương, đều là nhờ diệu dụng của kiếm tâm. 

eyJpdiI6Ik96cFJCN2JaOEJGUGVOTGVlS0d1Z1E9PSIsInZhbHVlIjoiNkJqTWNlRUM1d2p1VWF2dUJReStMMGlFRHNwNThxU0x3ZEJEeWtHaUtUUHJickNmbmN4enlpZDgwcDVWbER6XC8iLCJtYWMiOiI2OTk4MzZmN2M2ZjdjNDdjMWM2ZGFkYzNhNTVjMzkxZTg2OTBiMmNhYmNhMjRhYmU2N2M0NDFjODQ5ODZhNzk3In0=
eyJpdiI6IlwvWUFiekdyTldTUEFSUGpzMkRNell3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlMwWE5nek5yV1ZIaDI3d2hwekJzVmw1Q3UwdzdKbmYwbHVIanJQMWJzekphcHJQemhTdUd2eTBiRHdNYTZkQm9TRDJJOFlGQzBBUDhES0FqWVFMTEdtWXQ1TUpkaVErZkxuVTJsakg3QXpZQmJySGVVQTN2MjI5YWFLZlVLVWpHRmhYdUdYdkx5R2RPbzhYSVhRK09MUjRzekxjR3ZXVElXQzZSdEt1WDNjc1N3dVU5KzBCamdMTStEeFBYbEFJR081TjA5eWhob2ZqbkZoS0I5cGE5SnJ4VkwyUTliMzF4SkhTSWNiUGIxOE95TG9VXC94WXdnTk5DKzJ5QzVBcE1RIiwibWFjIjoiNGFkMjc1OGRjNjgzZWE2YWFkNjUzMTU1NTcyNDk5OTIxNGFkNzg1YzRmYzA0OTA0ZjI3MjVlMzEzZTRhZTAyNyJ9

Dạ Cô Hàn nhíu mày nói: “Kiếm hải của đệ có vẻ khá kỳ lạ, ta chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được đệ đã nắm giữ Tinh Hà kiếm ý, hoàn toàn không nhìn ra hư thực.”

Advertisement
x