Lâm Nhất cười cười nghĩ thầm, cũng không cố ý lật tẩy đối phương. Hắn bắt đầu làm quen với những biến hóa tiếp theo của Diệu Thủ Thiên Tằm.
Hắn tư chất thông minh, lực tinh thần cũng không yếu, lại có cả vị tổ sư như Tiểu Băng Phượng ở bên chỉ dạy.
Hắn học rất nhanh, không dám nói đuổi kịp Bạch Sơ Ảnh, nhưng chí ít những biến hóa mà Lâm Nhất nắm được đã hoàn chỉnh hơn nàng ta nhiều.
"Có người tới".
Đúng lúc hai người đang tu luyện hứng khởi thì liền cảm nhận được có người đến. Sắc mặt Lâm Nhất không đổi, nói: "Là Trần Phong tới, ta ra ngoài".
"Mau đi mau đi".
Tiểu Băng Phượng lộ vẻ vui mừng, vội thúc giục Lâm Nhất.
Lâm Nhất bật cười, nha đầu này thật sự sợ hắn ở lại rồi nhắm vào thần thụ non mà.
Hắn vừa ra khỏi bí cảnh Tử Diên, chẳng bao lâu Trần Phong đã hớn hở chạy đến.
"Đại sư huynh, đại sư huynh, xảy ra chuyện lớn rồi!"
Mặt Trần Phong đỏ bừng, trông cực kỳ kích động, vội vã hối hả.
Thấy vậy, Lâm Nhất không nhịn được cười nói: "Trong Thiên Đạo Tông, có thể có chuyện lớn gì chứ?"
"Thật sự là chuyện lớn!"
Trần Phong hít sâu một hơi, nghiêm giọng nói: "Thánh nữ U Lan đến rồi, đích thân đến, đang ở ngoài viện. Thánh nữ sợ quấy rầy huynh tu luyện, nên bảo ta vào chuyển lời".
Sắc mặt Lâm Nhất hơi biến đổi, trong lòng lẩm bẩm: "Nàng ta tới làm gì?"
So với sự hưng phấn của Trần Phong, Lâm Nhất bình tĩnh hơn nhiều. Nha đầu này, vô duyên vô cớ tới Tử Lôi Phong làm gì?
Chẳng lẽ là vì chuyện lần trước?
Cảm nhận có điều bất thường, trong lòng hắn sinh nghi, lông mày cũng hơi nhíu lại. Hiện giờ hắn thật sự không muốn gặp Bạch Sơ Ảnh.
Vốn đã có hiểu lầm, nửa tháng trước còn chọc giận đối phương bỏ đi.
Thà phá vỡ lời thề cũng phải đến Tử Lôi Phong, chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành. Lâm Nhất thu hồi suy nghĩ, trầm ngâm chốc lát rồi dứt khoát nói: "Ngươi ra ngoài nói với nàng ta, bảo là ta không có ở đây".
"Á?"
Trần Phong sững sờ tại chỗ.
Thánh nữ U Lan tự mình đến, giờ cả Tử Lôi Phong đều sôi sùng sục, trong ngoài tầng tầng lớp lớp toàn là người tới hóng chuyện.
Tất cả đều bị sức hút của Dạ Khuynh Thiên làm chấn động!
Vinh quang làm sao, kẻ theo đuổi thánh nữ U Lan trong Thiên Đạo Tông không sao đếm xuể.
Thậm chí ngoài Thiên Đạo Tông, khắp Đông Hoang không biết có bao nhiêu người ái mộ nàng ta, vậy mà chưa từng thấy nàng ta đổi sắc mặt vì ai, chẳng bao giờ biểu lộ thiện cảm với bất kỳ ai.
Vậy mà giờ lại đích thân bước lên Tử Lôi Phong, còn chờ ngoài viện của đại sư huynh. Nếu chuyện này truyền ra, không biết sẽ khiến bao nhiêu người ghen tức đỏ mắt.
Ấy thế mà đại sư huynh lại không có lấy một chút phản ứng, còn thẳng thừng không chịu gặp, chẳng phải là quá... quá ngông cuồng rồi sao.
Đến cả thánh nữ U Lan cũng dám từ chối, đây là chuyện mà Trần Phong nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nhưng ngay sau đó, y như lập tức chợt hiểu ra điều gì.
Giờ đại sư huynh đang mập mờ với thánh nữ Thiên Âm, chắc là muốn tránh hiềm nghi đây mà. Còn thánh nữ U Lan biết chuyện này rồi nên nổi cơn ghen tuông?
Trần Phong lập tức tỉnh ngộ, ánh mắt nhìn Lâm Nhất bỗng trở nên vô cùng tôn kính và khâm phục.
Đúng là cao minh, hai tay đều không bỏ, một nước song sát ôm trọn cả hai mỹ nhân. Nhấc tay nhấc chân đã đem hai vị thánh nữ đùa bỡn trong lòng bàn tay.
Thánh nữ U Lan rốt cuộc vẫn không địch lại được thủ đoạn của đại sư huynh. Nhưng vậy còn chưa hết, đại sư huynh vẫn không chịu gặp, đây đâu chỉ là tránh hiềm nghi, rõ ràng còn là tiếp tục thử thách thánh nữ U Lan.
Quả thật là khuôn mẫu cho các huynh đệ noi theo, Trần Phong tự than không bằng, lập tức chắp tay cười nói: "Ta hiểu, ta hiểu rồi. Nước song sát này của đại sư huynh đúng là diệu kế, không hổ là thiên tài kiệt xuất, khuôn vàng thước ngọc cho bọn ta noi theo. Ta đi nói ngay đây, hê hê".
"Á?"
Lần này đến lượt Lâm Nhất ngây người. Ngươi thì hiểu cái gì, gì mà thiên tài kiệt xuất, song sát cái gì chứ.
Nhìn bóng lưng Trần Phong hớn hở chạy đi, Lâm Nhất ngơ ngác. Ta chỉ đơn thuần muốn sống yên ổn vài ngày, mà ngươi đã suy diễn thành cái quái gì rồi?
"Thánh Nữ điện hạ... đây..."
Hắn còn chưa kịp nghĩ tiếp thì đã thấy Trần Phong đã lùi lại, vẻ mặt căng thẳng, thân thể cứ thế lùi dần.
Lâm Nhất đặt chén trà xuống, liền thấy Bạch Sơ Ảnh sắc mặt lạnh tanh, từng bước đi vào.
"Đại sư huynh, ta... ta không nói gì hết".
Trần Phong cúi gằm đầu, không dám nấn ná một khắc, vội vàng chuồn mất. Rõ ràng Bạch Sơ Ảnh đã chờ sẵn ngoài sảnh, hai người vừa rồi nói gì nàng ta đều nghe không sót chữ nào.
"Dạ Khuynh Thiên, ngươi đúng là vô sỉ! Bổn thánh nữ, đáng sợ đến thế sao?"
Bạch Sơ Ảnh trừng mắt nhìn Lâm Nhất, lạnh giọng nói.
Lâm Nhất hơi lúng túng, bị bắt quả tang tại chỗ nên nhất thời không biết phải ứng phó thế nào.
Bạch Sơ Ảnh ung dung ngồi xuống, đặt tiểu kiếm sang một bên, châm chọc: "Ngươi không phải rất giỏi ngâm thơ sao, lúc này nên đọc câu gì đây? Ngươi đọc thêm một câu nữa, cho bổn thánh nữ nghe thử".
Lâm Nhất không muốn tranh cãi với nàng ta, nên đành xuống nước cho xong chuyện: "Ta cũng chỉ là bắt chước cổ nhân, chỉ khiến người đời chê cười mà thôi".
Bạch Sơ Ảnh vốn chỉ thuận miệng nói, nghe hắn giải thích như vậy lại sinh ra chút hiếu thắng.
Những câu thơ hắn từng ngâm, sau đó nàng ta đều đã tra cứu, căn bản không tìm được chút manh mối nào.
"Vậy hôm nay ngươi có bắt chước cổ nhân cũng phải đọc cho ta một câu. Từ nhỏ tới lớn, chưa từng có ai dám trắng trợn lừa ta như thế".
Bạch Sơ Ảnh đứng ngoài, nghe thấy Lâm Nhất muốn nói dối rằng mình không ở đây thì lập tức trở nên mất bình tĩnh.
Vốn nàng ta không muốn tới, nhưng vừa nghe Lâm Nhất nói vậy liền thấy bực mình. Ngươi đã không muốn gặp ta, vậy mà ta lại cứ phải đến.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất