Không uổng công hắn để tâm như thế, phải biết tám triệu điểm công đức, hắn suýt nữa đã đổi hết thành thánh dịch Chân Long rồi. 

 

Chụt! 

 

Tiểu Băng Phượng bay đến, kích động hôn "chụt" một cái lên mặt Lâm Nhất, nói: "Cái này... có bao nhiêu vậy?" 

 

Lâm Nhất ngẩn người trong chớp mắt, rồi bật cười đáp: "Mười lăm nghìn cân". 

 

"Tốt quá rồi!" 

 

"Tốt quá rồi!" 

 

Tiểu Băng Phượng nhảy nhót không ngừng trên miệng đỉnh Thiên Tinh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo tràn đầy nét vui sướng. 

 

"Hu hu, đau quá..." 

 

Nhưng khi theo thói quen ngồi xuống mép đỉnh, nàng ta hít mạnh một hơi, lập tức tủi thân kêu lên. 

 

"Sao vậy?" 

 

Lâm Nhất vội hỏi. 

 

"Còn hỏi, xuống tay nặng như vậy", Tiểu Băng Phượng trừng mắt lườm hắn một cái, hậm hực nói. 

 

"Mông vẫn còn đau sao..." 

 

"Còn phải hỏi!" 

 

Tiểu Băng Phượng trừng mắt nhìn Lâm Nhất bằng ánh mắt như muốn giết người, cố sức làm ra vẻ hung dữ để cảnh cáo hắn. 

 

Chỉ là nàng ta quá đẹp, cái vẻ "hung dữ" đó trái lại càng làm nàng ta thêm đáng yêu. 

 

"Hừ, bổn Đế tha cho ngươi, chúng ta đi trồng cây đi!" 

 

Tiểu Băng Phượng quay đầu nhìn cây non của thần thụ, trong mắt đầy mong chờ: "Cây này mà lại cao thêm một đoạn, bổn Đế cũng sẽ lớn thêm không ít, đến lúc đó bổn đế sẽ trở thành đại mỹ nhân". 

 

Lâm Nhất mỉm cười dịu dàng, không nói gì. 

 

"Hứ, ánh mắt gì vậy? Không tin à? Chân thân của bổn Đế còn đẹp hơn cả cô nương Tô Hàm Nguyệt của nhà ngươi, so với Nguyệt Vi Vi cũng đẹp hơn", Tiểu Băng Phụng nghiêm túc nói. 

 

"Tin". 

 

Trẻ con không biết kiêng dè, Lâm Nhất chỉ biết cười, mặc nàng nói gì thì nói. 

 

"Thế còn tạm được", Lúc này Tiểu Băng Phượng mới vừa lòng. 

 

Vài ngày kế tiếp, hai người chẳng đi đâu, chỉ ở trong bí cảnh Tử Diên, hết lòng tưới tắm cho cây cổ Ngô Đồng. 

 

Cây non rất mỏng manh, để nó hấp thu thánh dịch Chân Long cũng phải dùng rất nhiều cách. 

 

Lâm Nhất đứng bên cạnh, coi như được mở rộng tầm mắt không ít. 

 

Người ta vẫn nói phượng hoàng đậu trên cây ngô đồng, chứ phượng hoàng đi bón phân... à không, tưới thánh dịch Chân Long cho cây cổ Ngô Đồng, hình như đúng là chưa từng nghe ai nhắc tới. 

 

Lâm Nhất nheo mắt cười, nhìn bóng dáng bận rộn của Tiểu Băng Phượng, thầm nghĩ trong lòng: Phượng hoàng ơi phượng hoàng, chỉ mong ngươi cũng như cây cổ Ngô Đồng này, lớn lên khỏe mạnh, vui vẻ, vô ưu vô lo là được. 

 

Chớp mắt, nửa tháng đã trôi qua. 

 

Trong viện U Lan, Bạch Sơ Ảnh được Thiên Tuyền Kiếm Thánh gọi đến, nghe xong lời sư tôn liền thất sắc kinh ngạc. 

 

"Sư tôn, người bảo đệ tử đến Tử Lôi Phong chuyển lời cho Dạ Khuynh Thiên ạ?" Bạch Sơ Ảnh nghe xong thì sững sờ. 

 

"Có vấn đề gì sao? Không thì con muốn để vi sư tự mình đi mời?" Thiên Tuyền Kiếm Thánh cảm thấy rất kỳ lạ hỏi.

Điện Ngọc Dương trong viện U Lan là nơi Thiên Tuyền Kiếm Thánh bế quan tu luyện. 

 

Trong điện thánh quang mờ ảo, những cột đá san sát, cuối điện là bức tường cao sừng sững. Thiên Tuyền Kiếm Thánh khoanh chân ngồi trên một bệ đá lơ lửng giữa không trung. 

 

Dưới bệ đá là dòng nước trong xanh uốn lượn bao quanh, trên bức tường phía sau vẽ những bức bích họa cổ xưa hùng vĩ. 

 

Khung cảnh khiến thân ảnh Thiên Tuyền Kiếm Thánh càng thêm thần thánh, trang nghiêm. Bạch Sơ Ảnh sắc mặt biến đổi, lại không biết nên đáp lời thế nào. 

 

Nửa tháng trước, nàng ta vừa đứng trước mặt Dạ Khuynh Thiên mà thề, cả đời này sẽ không đặt chân lên Tử Lôi Phong nữa. 

 

Thậm chí trong vòng mười dặm quanh đó, nàng ta cũng sẽ vòng qua mà đi, tuyệt đối không tới gần nửa bước. 

 

Giờ sư tôn lại bảo nàng ta đích thân đi mời người, đối với nàng ta mà nói hoàn toàn không cách nào chấp nhận được, chẳng khác nào tự tát vào mặt mình. 

 

"Đệ tử không có ý đó". 

eyJpdiI6ImRnRnNpbTBcL0FWaVVSbUJrUVwvcTJkUT09IiwidmFsdWUiOiJ3YWc2TFRqeW5oNTBoK1AxZVdRbWNHb2dwOVlIUU1zRHVUNUJ5WWNLTUdTS05welRIQW44UGlicU1QU2dFTFJ6IiwibWFjIjoiNTBmMDZlNzdhMjhlNmQ2NGNlMGM0NWIzMTUxZjg4ODIyYzE0NGRjOWNmM2E5OTY4NjgxZWM5YmMyZDJhNDU2NSJ9
eyJpdiI6IlhcL3FKTmNSSWtJemNxU2ROQ1F0dXpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVGZzVFd1B0anN1bVwvTG5WWUVpZnhHNDdad0k2b0xuMEtEQzFvS3VnMTU4ckRzcEc2UVA1WkFha0ZhczkxOEtHMjVrdW53dTYzNkQ3eld5OWJxTzhnYjZPZGZhV1FPRVwvbGE4U3hZUGVKV00xMGFuTVBYUW9BRXRFNlNJa28rT1U0S0dlS1FURVltZUpRZzRBZVZMakpIT1E2TlNGMUpNdW1HNWMyZUs1SXZsbDNjdWlCNGxaM2FvaDlcL0ZcLzVwb0RqN3hSNENZRVpSTksrWDQ2TGZDSTdiS0U5MGg5SGVxdWJZT0pZdGxrd2RYSkNPd1IySlBsaUNuVlVYVkE5bkVaRGlGU091b1hqSTBXRUp1QllNbG8yXC91M29yXC9QeUxUTWVoaW96MjJEZXVweEdHSllBeDVvUHpDNFJnbEh6aU1WY2NkYzNxVXhrNFV6QnBsdzgrNUNkVU41QURhRGJLOFJSZFg0NWwzVldBZz0iLCJtYWMiOiIyMDM4MzQ5ZjBmYjhhNDQ3MTNiYzM3ZGE4MDE2YzYyZDU1MTkzN2YyNjc3ZTk2YWM0ODYxODI4NTUwOTlmNDY5In0=

Nàng ta nào biết, Thiên Tuyền Kiếm Thánh trong lòng cũng khá nghi hoặc.

Advertisement
x