Dưới chân núi, trăm hoa nở rộ, trước mắt chính là núi U Lan.
Hồ Thánh Tiên ở giữa sườn núi, nơi này cực kỳ lạnh lùng, trong cảnh tượng tối đen ngoài hai tên chấp sự canh giữ dưới chân núi, không có nửa bóng người.
Tiểu Băng Phượng chậm rãi nhắm hai mắt, ấn ký huyết kim ở mi tâm nở rộ, rất nhanh nàng ta mở mắt.
“Có phản ứng.”
Tiểu Băng Phượng gật đầu về phía Tặc Miêu trốn trong góc, sau đó ngay trước mặt hai tên chấp sự, đi đến núi U Lan.
Vút!
Tiểu Tặc Miêu thì hóa thành ánh sáng đen, ánh sáng dung hợp với bóng đêm, lặng yên không tiếng động đi theo.
“Quả nhiên ở hồ Thánh Tiên!”
Đợi khi sắp tiếp cận sườn núi, trên mặt Tiểu Băng Phượng vẻ hưng phấn càng đậm, tốc độ nàng ta nhanh hơn rất nhiều.
Nửa chén trà sau, Băng Phượng rẽ qua mấy con đường núi, rốt cuộc đã nhìn thấy hồ Thánh Tiên trong truyền thuyết.
Linh khí nồng đậm tràn ngập trong không khí, chỉ cần hít nhẹ, đã khiến toàn thân trên dưới ấm áp mà thư thái.
Này đã không thể gọi là linh khí nữa, gọi là thánh khí cũng không quá đáng, mặt nước bốc lên sương mù, lộ ra vẻ khá thần bí.
Trong sương mù, có bóng người khoanh chân ngồi trong đó, thân hình uyển chuyển như ẩn như hiện.
“Có người?”
Bước chân Tiểu Băng Phượng hơi dừng, trốn sau tảng đá núi, ôm Tiểu Tặc Miêu sắp xông qua trở về.
Nàng ta lén liếc mắt nhìn, không khỏi cười nói: “Đây chẳng phải là ả nha đầu của đồ tồi kia sao.”
Trong lòng nàng ta đã nắm chắc, tám chín phần thần văn Nhật Nguyệt ở ngay dưới đáy hồ Thánh Tiên.
Lúc này cũng không vội nữa, đợi thánh nữ U Lan rời đi, nàng ta có rất nhiều thời gian để thăm dò.
“Cuối cùng cũng bị bổn Đế tìm được, viện U Lan này cũng chẳng ra sao.”
Khóe miệng Tiểu Băng Phượng cong lên nụ cười, nàng ta quang minh chính đại khoanh chân ngồi trên tảng đá núi, nhìn thánh nữ U Lan tu luyện trong sương mù, thỉnh thoảng gật đầu.
“Dáng người không tệ, lời cho đồi tồi kia rồi.” Trong lòng Tiểu Băng Phượng đánh giá.
Ào ào!
Đột nhiên, có tiếng nước vang lên, là Bạch Sơ Ảnh xoay vòng dưới nước, rồi bay lên không trung.
Trên người nàng ta không mảnh vải, tiện tay lấy áo choàng thánh ở phía xa đến, mặc từng món lên người mình.
“Trắng thật.”
Tiểu Băng Phượng thỉnh thoảng gật đầu, nhìn đến nhập thần.
Sau khi mặc xong, Bạch Sơ Ảnh như có điều suy nghĩ, nhìn về phương hướng Tiểu Băng Phượng đang ở.
Trong tầm nhìn của nàng ta, nơi đó ngoài tảng đá núi ra không có vật gì.
“Bán Thánh cũng không nhìn thấy bổn Đế, ngươi có thể nhìn thấy ư?”
Khóe miệng Tiểu Băng Phượng cong lên nụ cười, không hề sợ hãi, thậm chí ánh mắt còn đối diện với Bạch Sơ Ảnh.
Bạch Sơ Ảnh hơi nhíu mày, lúc này tóc nàng ta vẫn còn ướt sũng, làn da vốn đã trắng như tuyết, phiếm tia hồng nhuận, gương mặt kia giống như mỹ ngọc tuyệt thế tinh xảo không tì vết.
Nàng ta từng bước tiến đến gần, không bao lâu đã đến trước tảng đá.
Sắc mặt Tiểu Băng Phượng dần căng thẳng, lúc này ngược lại không dám động đậy.
Chỉ có thể nín thở giả vờ trấn định.
May mà Bạch Sơ Ảnh chỉ nghi hoặc nhìn, sau đó xoay người rời đi, lúc này Tiểu Băng Phượng mới thở phào.
Thật nguy hiểm!
Ầm!
Nhưng nàng ta còn chưa kịp hoàn hồn, Bạch Sơ Ảnh đột nhiên xoay người, giơ tay chưởng vào ngực nàng ta.
Phụt!
Tiểu Băng Phượng phun ra ngụm máu, lập tức bị đánh bay ra ngoài, hoàn toàn không ngờ đến.
Khoảnh khắc bay ra ngoài, Tiểu Băng Phượng hiện ra thân hình, giữa không trung nhanh chóng xoay vòng.
Đợi khi trở về, trên mặt đã đeo mặt nạ Ngân Nguyệt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất