Rời khỏi mật thất, Bạch Tiêu dẫn hai người đến Tàng Thư Các, dày đặc đủ loại ngọc giản cổ xưa. 

 

Mỗi ngọc giản đều tỏa ra ánh sáng màu sắc khác nhau, theo lời Bạch Tiêu, tỏa ra ánh sáng hồng chính là võ học cấp Quỷ Linh. 

 

Lâm Nhất nhìn sơ qua, ít nhất một ngàn ngọc giản, lập tức thất thần không nói nên lời. 

 

Kiếm Tông năm xưa cũng từng huy hoàng như vậy sao? 

 

Đây chính là chỗ tốt của truyền thừa chưa từng đoạn tuyệt. 

 

“Trục Nhật Thần Quyết tương đối phức tạp, chia thành nhiều quyển, từ Tử Phủ, Huyền Vũ, Thiên Phách, Tinh Quân, Thần Đan, Long Mạch, Sinh Tử, cảnh giới cấp Thánh đều có.” 

 

Bạch Tiêu nhìn Lâm Nhất, dừng chút, mới do dự nói: “Nếu ngươi đổi toàn bộ, cũng phải bốn mươi vạn điểm cống hiến.” 

 

“Hay ta cho ngươi mượn ít.” Vương Tử Nhạc chủ động nói. 

 

Bạch Tiêu trầm ngâm nói: “Ta cũng có thể chia cho ngươi chút ít.” 

 

Hiện tại ông ta là Bán Thánh, là Kim Ngô Vệ, cũng có thể tích lũy điểm cống hiến. 

 

Tuổi cũng chỉ vừa qua trăm, tâm thái vẫn tương đối trẻ, bản thân không có quá nhiều dáng vẻ của Bán Thánh. 

 

“Cảm ơn, nhưng chắc không cần.” 

 

Không đợi hai người hoàn hồn, Lâm Nhất đã lấy ra lệnh Thánh thân truyền của mình. 

 

Lệnh Thánh thân truyền này khác với lệnh Thánh của người khác, nhiều thêm sợi máu, tia máu của Đại Thánh. 

 

Thánh huyết chói mắt, thánh uy vẫn còn. 

 

Bạch Tiêu và Vương Tử Nhạc đều chấn động, kinh hãi, ánh mắt không thể tin nhìn về phía Lâm Nhất. 

 

Chuyện này... Sao... Có thể? 

 

Đặc biệt là Vương Tử Nhạc, trước kia thân phận y thấp hơn Lâm Nhất, chỉ là thân truyền cảnh giới cấp Thánh bình thường. 

 

Hiện tại càng không thể so với Lâm Nhất, Lâm Nhất một bước lên trời, trở thành đệ tử quan môn của Long Vận Đại Thánh. 

 

Điều này có nghĩa là, Long Vận Đại Thánh sẽ để hắn kế thừa y bát của mình. 

 

Nói trắng ra, nếu Long Vận Đại Thánh chết, Lâm Nhất sẽ kế thừa toàn bộ di vật của Đại Thánh. 

 

Đó sẽ là bảo tàng kinh người đến mức nào, không thể tưởng tượng, thực sự khiến da đầu người ta tê dại. 

 

Bạch Tiêu hít thật sâu, nửa ngày mới bình tĩnh, nói: “Dạ sư đệ theo ta đến, trước khi Long Vận Đại Thánh trở thành trưởng lão cảnh giới cấp Thánh, quả thực để lại rất nhiều điểm cống hiến.” 

 

Nơi tiếp theo phải đến, Vương Tử Nhạc không thể đi cùng. 

 

Y nhìn hai người đi xa, lắc đầu, sau đó cười khổ. 

 

Cho dù y may mắn trở thành đệ tử quan môn của sư tôn, Thánh Quân cũng hoàn toàn không thể so với Đại Thánh, một bên ở trên trời một bên ở dưới đất. 

 

Huống hồ, Vương Tử Nhạc chỉ là một trong những thân truyền, còn có mấy người tranh giành với y. 

 

Quá chua rồi! 

 

Vương Tử Nhạc càng nghĩ càng chua xót, nhìn bóng lưng Lâm Nhất rời đi, vừa hâm mộ vừa ghen tị. 

 

“Sao năm đó Long Vận Đại Thánh không nhận ta chứ...” Vương Tử Nhạc buồn bực nói. 

 

… 

 

Tầng cao nhất điện Công Đức. 

 

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ rơi xuống, Bạch Tiêu lật xem sách cổ, nửa ngày sau ngẩng đầu nói: “Tra rõ rồi, Long Vận Đại Thánh còn tám trăm vạn điểm cống hiến, theo quy củ đều do ngươi kế thừa.” 

 

Lâm Nhất hơi há miệng, vô cùng kinh ngạc. 

 

Hắn đã cố gắng nghĩ ra con số rất to, nhưng vẫn bị con số này dọa cho giật mình, tám trăm vạn điểm cống hiến. 

 

“Chuyện này... Sao còn nhiều như vậy?” Lâm Nhất thất thanh nói. 

 

Bạch Tiêu khép sách cổ, cười nói: “Sau khi trở thành trưởng lão cảnh giới cấp Thánh, rất nhiều bảo vật không cần điểm cống hiến để đổi nữa, ít nhiều đều sẽ còn chút điểm cống hiến, xem ai đến kế thừa.” 

 

“Nhưng cho dù vậy, so với các trưởng lão cảnh giới cấp Thánh khác, điểm cống hiến của Long Vận Đại Thánh cũng nhiều hơn mấy lần. Được rồi, ngươi định dùng thế nào?” 

eyJpdiI6InoyV3V4czFRUUpjdWJSbVpUVDJWNVE9PSIsInZhbHVlIjoiSUNSRUZKVlFsUDVIbVp3NU80ZE93RGkzR0p1bTVWQlJTV09jYlZ6b0xqUmxwTm9qUmhhUnZXXC9PcTM1SmdWdGQiLCJtYWMiOiIyYmU2ZWVlNDgxNWQwOTE4YWVmMjQ4M2QxNWY4YjRlMDFlNDIwOTkwNjA1N2E3OGRmZTJkNzljNTMzOTE0ZmNhIn0=
eyJpdiI6ImZFUnlxMHlqUURiOVRHT3FPK0JFOVE9PSIsInZhbHVlIjoiM0wybGxXdTRcL0o1anVwNkVOUEZcL1BUYmYrWUc1azhkMDBTY29QdWlkREhKdHFIQnZrdHVPTWd2XC90VndoRmkxY1pZais0bUNWOFZqZHBHeDRPOGtqRGhhWFdJYkxLNUZlRTBFRDMxam1iNTZWb0VUXC9SbEtcL1RObnlYWllodUlYN3JrTzk0VVlaYlZ0TUduQVJITW5pMTVaQUVUZklLcFFkUjVCNTM5ZVpDQmExdFd2Wko3QllzUVZNSStTQ20zYXRUbXRydlhSUzZSbkFHeXRRbStlaUtGZ1lZZHNnZUkrMFJZUCt2UStMWm9NNmJLNEk3cGNSc1BjVHRzZmdTQTVId3QzU1NVclZGWHA1dnN1VThOQVY5a2NhazB6WkdvTnRjT2c0Z2RQYmpiVFpkaHFrR1hHV0pTWStKamxqbUZQZUFrdUxocmh4VU5BY2UrVFRXRVhiXC93PT0iLCJtYWMiOiIyZmM1NGRmMDY1YmE5YmU3YjE1YWMxYWYxZDJmNmE1N2VjYmNiY2M1ZDM5MzVkZmY1YzQ2Y2UxZGM2YjBmNGI0In0=

“A!”

Advertisement
x