“Ồ?”
Thiên Tuyền Kiếm Thánh nói: “Ta nghe nói, hắn đã nắm giữ sáu chiêu Huỳnh Hỏa Thần Kiếm, có người nói hắn nhất định sẽ thành Kiếm Thánh.”
“Muốn thành Kiếm Thánh đâu có dễ, vẫn phải rèn luyện thêm mới được, huống hồ nhân phẩm hắn thấp kém, sau khi về tông tính nết vẫn chưa sửa.” Sắc mặt Long Vận Đại Thánh lạnh lùng tiếp tục nói.
“Với tâm tính như vậy, chưa chắc có thể thành Kiếm Thánh, sau này nói không chừng phải theo lão phu tu luyện Long Tượng Thánh Ngục Quyết, rèn giũa tâm tính cho tốt, kẻo phạm sai lầm như trước.”
Ông ta rất khiêm tốn, không chỉ khiêm tốn, thậm chí còn chủ động vạch trần chuyện xấu của Dạ Khuynh Thiên.
Mọi người đều rất kinh ngạc, không rõ vì sao.
Thiên Tuyền Kiếm Thánh thấy vậy, không hỏi thêm.
Thấy tỷ thí sắp bắt đầu, bề ngoài Long Vận Đại Thánh ổn định, nhưng trong lòng có chút hoảng loạn, chỉ mong lát nữa tên này đừng quá nổi bật.
May mắn lấy được vị trí hạng mười là được rồi, tốt nhất đừng vào hạng mười, dù sao những phần thưởng đó ông ta đều có thể cho.
Sợ Thiên Tuyền để mắt đến Lâm Nhất, rồi sau đó cướp hắn đi.
Nếu thật sự bị cướp đi, thực ra ông ta cũng không có quá nhiều lý do để từ chối, dù sao hai người đều tu luyện kiếm đạo.
Mới bao lâu đâu, thằng nhóc này sao đã thành món hàng nóng rồi, Long Vận Đại Thánh cạn lời.
…
Trên lôi đài số mười, Lâm Nhất bước lên, chờ đối thủ của hắn lên đài.
Với tư cách tuyển thủ số không, hắn chắc chắn là người đầu tiên ra sân, hơn nữa phải đánh liên tiếp nhiều trận, đánh cho đến khi thua mới thôi.
Hoặc là đánh bại toàn bộ chín người, tiến vào hạng mười.
“Thượng Cửu Phong, Tề Ngọc!”
Trên lôi đài, người đàn ông mặc áo xanh tuấn tú phong thần, lên đài chắp tay nói.
Tề Ngọc cũng là kiếm khách, tu vi đạt đến Niết Bàn tầng ba, tuổi chừng năm mươi.
Gã đã nổi danh từ lâu, trong Thiên Đạo Tông có các nhân vật xuất sắc khác đè ép, nhưng ra khỏi Thiên Đạo Tông thì danh tiếng rất lớn.
“Tử Lôi Phong, Dạ Khuynh Thiên.” Lâm Nhất tùy ý đáp lễ.
Tề Ngọc nói: “Xét về thiên phú kiếm đạo ta chắc chắn không bằng ngươi, nhưng lúc này ngươi giao đấu với ta, phần thắng quả thực vô cùng mong manh. Lùi năm trăm năm về trước, tiến năm trăm năm về sau, ngươi nhất định là một trong những người xuất sắc nhất Thiên Đạo Tông gần ngàn năm qua, người có thể sánh ngang với ngươi lác đác không nhiều. Ta có thể đánh bại ngươi, hẳn cũng sẽ được người ta ghi nhớ.”
Gã đánh giá Lâm Nhất rất cao, cũng không mong có thể đuổi kịp đối phương, nhưng với việc đánh bại Lâm Nhất lúc này vô cùng tự tin.
Một là chênh lệch tu vi, hai là căn cốt và thiên phú của Tề Ngọc, cũng tuyệt đối là yêu nghiệt trong đám yêu nghiệt.
“Nghe lời ngươi nói ta cũng không biết là khen ta hay chê ta, đừng nói nhảm nữa, ra tay đi.”
Lâm Nhất cười nói.
Tề Ngọc cũng không định nhiều lời với hắn, phóng ra trục tranh Tinh Tượng, cuộn tranh mở ra, cự linh Hỏa Diễm hung mãnh xuất hiện.
Đó là ác linh viễn cổ, hai cánh tay còn quấn những sợi xích khổng lồ, trên đầu mọc chiếc sừng đơn đáng sợ.
Đây là tinh tượng của Tề Ngọc, mười năm gần đây gã đều tế luyện tinh tượng, uy lực tinh tượng của gã vượt xa các nhân vật xuất sắc cùng thế hệ.
Tinh tượng của Niết Bàn tầng chín thông thường, chưa chắc đã mạnh hơn gã.
Khi tinh tượng được tế ra, phía dưới lập tức dậy lên trận xôn xao, đến vòng chung kết quả nhiên ai cũng không giấu nghề nữa.
Lâm Nhất không động, không có ý định tế ra tinh tượng.
“Hử?”
Tề Ngọc khẽ nhíu mày, trong mắt lóe lên vẻ nghi ngờ.
Đến trận quyết chiến này, không ai dám giấu nghề, dù sao thắng thua cũng chỉ trong một hai chiêu.
Lâm Nhất chỉ có tu vi cảnh giới Tử Huyền, không tế ra tinh tượng chính là hành vi tự tìm đường chết.
“Đối phó với ngươi thì vẫn chưa cần.” Lâm Nhất thản nhiên nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất