Tiểu cô nương mặc quần áo con trai, linh khí trên người mười phần, giòn giã nói: “Hừ, đừng coi thường người khác, chủ nhân nhà ta gảy còn hay hơn ngươi nhiều.”
Lâm Nhất cười, trong lòng khẽ động.
Hắn sớm đã nhận ra, Thiên tầng chín trên núi Phi Vân này, chính là tòa siêu cấp linh trận vô cùng hùng vĩ, liên hoàn chặt chẽ.
Hơn nữa vẫn còn có người chủ trì đại trận, nếu không thì không thể duy trì nhiều năm như vậy.
Núi Phi Vân tồn tại nhiều năm, không lâu trước Lâm Nhất còn thu được viên tâm Kiếm Thánh, đã sớm sinh ra kính sợ với nơi này.
Ngọn núi này sâu không lường được, ẩn giấu nhân vật lớn, cũng cất giấu bí mật.
“Mạo muội hỏi, tiểu cô nương xưng hô thế nào?”
Lâm Nhất cũng hiếu kỳ, tiếp đó hỏi: “Tiên hạc ở núi Phi Vân này, đều đã thông linh trí, có thể hóa hình sao?”
Con nhóc cười nói: “Ta gọi là Hạc Tiên Tử, chủ nhân gọi ta là Hạc Nhi, những tiên hạc khác đều là linh thú bình thường. Ta ở bên cạnh chủ nhân, tai nghe mắt thấy thêm chút cơ duyên mới có thể hóa hình, ngày thường cũng chỉ chở thân truyền Đại Thánh.”
Thì ra là vậy.
Lâm Nhất cười, lừa gạt nói: “Tiên sinh nhà ngươi ở chỗ nào, có thể dẫn ta đi xem không, ta cho ngươi đồ ăn ngon.”
Hắn vừa nói, vừa đưa toàn bộ số quả Thiên Vân còn lại của mình cho đối phương.
Mắt con nhóc sáng lên, ăn quả Thiên Vân xong cười nói: “Nói cho ngươi cũng không sao, chủ nhân nhà ta ngay trên Thiên tầng chín này, ngươi nếu lên được thì có thể gặp, không lên được thì bổn tiên tử cũng không thể dẫn ngươi đi.”
“Hì hì, loại quả này ta đã ăn từ nhỏ, quả thánh trong nhà chủ nhân ta còn ngọt hơn cái này nhiều.”
Lâm Nhất chăm chú nhìn, phát hiện trong cơ thể con nhóc này, quả nhiên ẩn chứa kiếm ý vô cùng khủng bố.
Mơ hồ, ngay cả hắn cũng cảm nhận được chút kiêng dè.
“Tinh Hà Kiếm Ý!”
Trong lòng Lâm Nhất kinh động, kiếm ý có thể khiến hắn cảm thấy áp lực, chắc chắn là Tinh Hà Kiếm Ý.
Không đúng, chính xác mà nói là ít nhất đã đạt đến Tinh Hà Kiếm Ý.
Điều này khiến hắn kinh ngạc kêu lên, trong lòng càng cảm thán, trên Thiên tầng chín của núi Phi Vân này, ngay cả con chim cũng mạnh hơn hắn sao?
“Không được nhìn trộm bổn tiên tử, chết rồi... Chủ nhân không cho ta nói chuyện với người khác, đều tại ngươi... Lớn lên đẹp như vậy làm gì!”
Hạc tiên tử ghét bỏ liếc nhìn Lâm Nhất, khẽ nhảy về phía Vận Hàm, hai tay dang ra, hóa thành con tiên hạc bay xa.
Lâm Nhất bâng khuâng mất mát, cố nhịn ý định nhào lên, dù sao cũng vẫn chỉ là đứa trẻ.
Nếu bắt được nó, thì có thể đi thẳng lên Thiên tầng chín rồi chứ?
Lâm Nhất cười, hắn vẫn chưa làm ra chuyện như vậy.
Nhưng Long Vận Đại Thánh nói không sai, núi Phi Vân quả thật là bảo địa vô thượng, chắc chắn còn có những bí mật khác.
Lâm Nhất chấn chỉnh tinh thần, ánh mắt nhìn về phía trước, niềm tin càng thêm kiên định với việc nắm giữ Tinh Hà Kiếm Ý.
Hắn đi tới trước biển mây, nhìn về cung điện Vân Tiêu ở tận cuối tầm mắt.
Nơi này cách nhau tới mấy nghìn dặm, bất kể là Vương Mộ Yên hay Bạch Sơ Ảnh đều thua ở vòng này.
Tay phải Lâm Nhất nắm lấy tiêu Tử Ngọc Thần Trúc, cây tiêu khẽ gõ vào tay trái, trầm ngâm không nói.
“Chắc là được.”
Sau khi hạ quyết tâm, Lâm Nhất lấy tiêu Tử Ngọc Thần Trúc ra, theo tiếng tiêu vang lên.
Bức tranh thánh Cửu Liên từ trước ngực hắn, lưu luyến không rời mà chui ra, sau đó dưới sự khống chế của tiếng tiêu chậm rãi mở ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất