“Không sao, đây vốn dĩ chính là cơ hội ta cho gã.” Lâm Nhất gật đầu, cũng không quá sợ hãi.
Nếu không phải lo lắng bại lộ át chủ bài, kỳ thực hắn còn muốn đi tổ Thiên.
Tổ Thiên chỉ cần vào hạng mười, phần thưởng còn cao hơn cả hạng nhất tổ Địa.
Đến tế đàn Thiên Đạo, trên quảng trường đã dựng lên bốn tòa chiến đài, từ sớm đã tụ tập số lượng lớn bóng người.
Toàn bộ chiến đài được đắp từ kim loại chất liệu thánh, cao đến ba mươi trượng, dài đến mấy trăm trượng, rộng hơn năm trượng, sừng sững như núi nhỏ.
Diện tích toàn bộ chiến đài rộng lớn, còn bố trí linh trận đỉnh cấp, Bán Thánh ra tay cũng rất khó phá hủy.
Những Thánh đồ có tên tuổi của Thiên Đạo Tông, hầu như đều đã đến đầy đủ.
Bốn tòa chiến đài, Thiên Địa Huyền Hoàng, cấp bậc càng cao thì người đăng ký càng ít.
Khi Lâm Nhất bước lên tế đàn Thiên Đạo, bên ngoài đã có rất nhiều đệ tử bình thường tụ tập, bọn họ đều đến để quan sát tỷ thí.
Đây là võ đấu giữa các đệ tử Thánh truyền, cũng là việc lớn nhất của tông môn vào cuối năm, nhưng bọn họ chỉ có thể tồn tại với tư cách khán giả.
“Nhiều tiền bối Thánh truyền đến thật, ta nhớ hình như Hoàng Huyền sư huynh đến cả cháu nội cũng có rồi nhỉ, đã hơn chín mươi tuổi rồi.”
“Hơn chín mươi tuổi thì sao, người ta là tu vi cảnh giới Niết Bàn, năm mươi năm nữa đều có khả năng công phá Bán Thánh, đến lúc đó thọ nguyên hoàn toàn khác.”
“Nhiều tiền bối Thánh truyền như vậy, e là Thánh đồ mới lên chẳng có mấy cơ hội, tu vi của những người này quá thâm hậu.”
“Cái này ngươi không biết rồi, tiền bối Thánh truyền vào hạng mười không khó, nhưng hạng ba thật sự, xưa nay phần lớn đều là Thánh đồ trẻ tuổi, rất hiếm ngoại lệ.”
“Bạch Sơ Ảnh đến rồi!”
Đột nhiên, bên ngoài tế đàn Thiên Đạo dấy lên trận xôn xao, thánh nữ U Lan vừa xuất hiện lập tức thu hút vô số ánh mắt.
Nàng ta rất bình tĩnh, đúng như mọi người dự đoán, lựa chọn tổ Thiên.
Số người bên tổ Thiên không nhiều, còn chưa đến một trăm người.
Nhưng mỗi người ít nhất đều có tu vi Niết Bàn tầng năm, hoặc là tiền bối Thánh truyền tuổi gần trăm, hoặc là yêu nghiệt tuổi rất trẻ.
Những người này nếu bước ra khỏi Thiên Đạo Tông, gần như đều là tuyệt thế yêu nghiệt danh chấn Đông Hoang, trong cùng thế hệ rất ít người có thể đối kháng.
Khi Lâm Nhất xuất hiện, cũng dẫn đến không ít chấn động.
Rất nhiều ánh mắt dừng trên người hắn, đều rất tò mò, rốt cuộc hắn sẽ chọn tổ nào.
Bốn tổ Thiên Địa Huyền Hoàng, Hoàng là tổ đông người nhất, tân Thánh truyền gần như đều chọn tổ này.
Có vài người tu vi đã đạt đến cảnh giới Niết Bàn, vẫn chọn tổ này, thà làm đầu gà còn hơn đuôi phượng.
Hạng nhất tổ Hoàng, cũng mạnh hơn rất nhiều so với hạng chót của các tổ khác.
Thực ra không giống như người ngoài nghĩ, mỗi năm tổ cạnh tranh kịch liệt nhất, đều là tổ Hoàng của đám người trẻ.
Rất nhanh, Lâm Nhất đã đi qua tổ này.
“Không chọn tổ Hoàng!”
“Cũng không chọn tổ Huyền!”
Bốn phía dần yên lặng, từng ánh mắt cứ thế nhìn chằm chằm vào Lâm Nhất, thấy hắn đăng ký trước chiến đài tổ Địa.
“Ngươi chắc chứ?”
Trọng tài của bốn tổ là Bán Thánh, thấy Lâm Nhất đi đến lập tức lên tiếng nhắc nhở: “Thông thường không có tu vi cảnh giới Niết Bàn thì sẽ không chọn tổ này, ngươi mới chỉ là cảnh giới Tử Huyền mà đã chọn, chính là tự tìm đường chết.”
“Vậy thì ta xem thử chữ chết viết thế nào.”
Lâm Nhất cười, cầm bút viết lên sổ đăng ký ba chữ Dạ Khuynh Thiên.
Mọi người hít thật sâu ngụm khí lạnh, vậy mà Dạ Khuynh Thiên này thật sự chọn tổ Địa.
“Âu Dương Hạc với Thần Chung, đều chọn tổ này phải không.”
“Lâm Nhất có tu vi cảnh giới Tử Huyền, vào đó xem náo nhiệt làm gì chứ...”
“Dạ Khuynh Thiên, vậy mà ngươi thật sự dám chọn tổ Địa!”
Ngay lúc mọi người đang thì thầm bàn luận, bóng người đi đến, hướng về chỗ đăng ký của tổ Địa.
Nhưng khi mọi người nhìn rõ khuôn mặt người tới, trong mắt cũng không có quá nhiều vẻ bất ngờ, chính là Thánh đồ của cung Đạo Dương, Dạ Phi Phàm.
Nhưng bên cạnh gã còn có người, khi mọi người nhìn thấy người này, sắc mặt đều thay đổi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất