Vẻ mặt Bạch Sơ Ảnh lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh. 

 

 

“Hì hì, vậy thì tỷ cách tiểu Thiên Thiên nhà ta xa chút đi, hắn là bảo bối trong tim ta, tỷ không được tranh với ta đâu.” Vương Mộ Yên cười quyến rũ, âm thanh mềm mại mê người, người khác nghe thấy xương cốt đều muốn mềm ra. 

 

 

“Cô đúng là nhiều trò, tuy rằng ta không có khả năng để mắt tới hắn, nhưng hắn cũng sẽ không còn tiếp xúc gì với cô nữa.” Bạch Sơ Ảnh thản nhiên nói. 

 

 

Nàng ta vẫn khá tự tin với việc này, vừa rồi Dạ Khuynh Thiên còn cố ý đợi nàng ta, những lời nói kia cũng rất chân thành. 

 

 

Nếu hắn thật sự là lãng tử quay đầu, tuyệt đối sẽ không tiếp xúc nhiều với Vương Mộ Yên, vô ích lãng phí thiên phú của mình. 

 

 

“Hay là chúng ta đánh cược đi, lát nữa nếu hắn đi ra, chủ động đi về phía ta, từ nay về sau tỷ đừng xuất hiện trước mặt hắn nữa.” 

 

 

Vương Mộ Yên cười quyến rũ, chân mày khẽ nhướn, ngón tay nhẹ vuốt môi đỏ, đôi môi đỏ mọng long lanh như đóa hồng kiều diễm ướt át. 

 

 

“Không hứng thú.” 

 

 

Bạch Sơ Ảnh nói vậy, trong lòng ghi nhớ, liếc nhìn căn nhà gỗ rồi mới không nhìn nữa. 

 

 

“Hừ hừ!” 

 

 

Vẻ mặt Vương Mộ Yên bay bổng, thu tất cả vào mắt, nụ cười yêu mị tà khí. 

 

 

Không lâu sau, Dạ Phi Phàm cũng đi ra, vẻ mặt u sầu, phong mang hoàn toàn biến mất. 

 

 

Thất bại rồi! 

 

 

Gã đã rất cố gắng, thậm chí cảm ngộ được những kiếm ý như nước kia, không chỗ nào không có. 

 

 

Nhưng khi muốn luyện hóa, thì trở nên vô cùng mờ ảo. 

 

 

Thử nghiệm rất nhiều, dùng hết thủ đoạn, cũng chẳng có cách nào hiệu quả. 

 

 

Dạ Phi Phàm là nhân vật vô cùng kiệt xuất ưu tú, bất kể là ngộ tính hay căn cốt, đều là trong vạn người chọn một người, thậm chí mười vạn người chọn một. 

 

 

Nhưng gã sinh ra trong thế gia, đường đi thuận buồm xuôi gió, thiếu rèn giũa, rất khó so với Lâm Nhất đã lăn lộn chém giết trong núi thây biển máu. 

 

 

Nhất thời đi rất cao, tu vi cũng rất mạnh, nhưng nếu không có kỳ ngộ, rất khó đi xa hơn Lâm Nhất. 

 

 

Nếu không vượt qua được vòng tâm cảnh này, thậm chí thành Thánh cũng khó. 

 

 

Âu Dương Hạc cũng đi ra, gã thở dài, không nói gì, kết quả vượt vòng không cần nói cũng biết. 

 

 

Không bao lâu sau, từng người từng người lần lượt đi ra. 

 

 

Hầu như ai nấy đều có vẻ mặt chán nản, những người có thể đi đến bước này đều là Thánh đồ của Thiên Đạo Tông, hơn nữa thiên phú căn cốt đều cực tốt. 

 

 

Nhưng hầu như toàn thấy thất bại hết, đúng như lời Thần Chung nói, vòng này thật sự rất khó. 

 

 

“Dạ Khuynh Thiên đã ra chưa?” 

 

 

Âu Dương Hạc đột nhiên mở miệng hỏi. 

 

 

“Chưa. Nhưng thời gian đã quá lâu rồi, hắn hẳn là thất bại rồi.” Có người nói. 

 

 

Âu Dương Hạc trầm ngâm nói: “Vòng này thật sự không khảo nghiệm tu vi, với ngộ tính của hắn, không đến mức không qua được.” 

 

 

Dạ Phi Phàm lạnh lùng nói: “Qua được và một lần đã qua, vẫn khác nhau, hắn muốn qua vòng này, ít nhất còn phải đợi ba năm nữa!” 

 

 

“Không sai, tân Thánh đồ, có thể đi đến bước này đã rất tốt rồi.” 

 

 

“Cái này mà qua được, vậy nhất định là gian lận rồi!” 

 

 

Hơn mười người bảy mồm tám lưỡi nói, bọn họ cũng có chút sợ bị vả mặt, nhưng lời nói vẫn rất chắc. 

 

 

Không còn cách nào, Lâm Nhất mới thăng cấp lên Thánh đồ chưa lâu. 

 

 

Những người ở đây, ít thì cũng đã làm Thánh đồ ba năm năm, nhiều thì mười mấy năm. 

 

 

Lâm Nhất mà qua được, chênh lệch này không khỏi quá lớn. 

 

 

Vẻ mặt Dạ Phi Phàm đã khôi phục, gã mỉm cười khá nho nhã nói: “Vị sư đệ cùng tộc này của ta chỉ là được lão tổ thương hại, luyện hóa nửa viên Thánh Nguyên, ngộ tính thật ra kém xa.” 

 

 

“Căn bản không thể so với chúng ta, không tin thì cứ chờ xem. Đợi đến khi hưởng hết chỗ tốt của Thánh Nguyên, lập tức sẽ lộ nguyên hình, thật sự không mạnh như các ngươi nghĩ đâu...” 

 

 

Rắc! 

 

 

eyJpdiI6IkswWVp6TFlRNzc0YTJvbXZGUzY2SGc9PSIsInZhbHVlIjoiQkhma2JnWGlFVmUwQnlJMnVLNm9YZ25VZ0wrMjNKbjAwK2UzN3N0ZkxzSUhjUE42MXZcLytEZVN0dWM4bHBmT2ZEempINjBGekl3OVVjNHowb2VUbUIrb25VbHBDYW92ZTVaS0dkUVFCczZlMEMxXC8ydzlNcnZiNVQ4R1pWSlRiN1ZvNE5lemxwcTA4eWdtZEZ6SFUzZnZXeTh4TDRkajltSUZaT1Jhek5xYWtaMUNLNVdKblZiVVNlYkYzaDRnWG82MjFWWktZNmxYTEppV01JQmFhYmRvRTNHQkZKM3pmaFdYNkY4YWU4OXJrPSIsIm1hYyI6IjljZTUyZGQ3MjU3MzM4MGM3NmQ4YmFmYmNmMTQ0MTlmMjQyOTk5ZDdjZjgzYjUyY2JmZjhlODdmNzYzNzdkNGMifQ==
eyJpdiI6IlNsaVc3UGhXVXlMRVZzY21Kd2VtK0E9PSIsInZhbHVlIjoiVVh0bjNIMDZINnIrZCt4cTRvTUJoNG82T2tqaEJLaVA3UTcxWlZnUUs3anpCRzdoY3grUlh2VXhJQjJqeUowcFcwcXZZUkM5U2FTVzVyeFA4bHlPOHc9PSIsIm1hYyI6IjUwNDkyNmRkOGQ1ZmJiODZmM2IyM2MxNGYxNDM0ODYzYzg0Yjk4NmYxNWQxNmQ5MGMxOTMwNjRmYmIwZjQ1ZjYifQ==

Lâm Nhất liếc quanh một lượt, ngoài Thần Chung ra thì những người nên đi ra đều đã xuất hiện đủ.

Advertisement
x