Thần Chung lập tức nói.
Lâm Nhất tò mò nói: “Khí U Minh trong cơ thể ngươi là thế nào vậy?”
Thần Chung thở phào, cười nói: “Ta tưởng ngươi hỏi gì, đây là U Minh Kiếm Quyết, truyền thừa của điện U Minh. Trước kia điện U Minh là phân đà của Kiếm Tông, U Minh Kiếm Quyết xem như là mở rộng trên nền Thần Tiêu Kiếm Quyết.”
“Mở rộng?”
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên vẻ nghi hoặc, hóa ra không phải bản thiếu.
“Thần Tiêu Kiếm Quyết tu luyện đến viên mãn đỉnh phong, thì có thể tu luyện kiếm điển Thái Huyền, đương nhiên điện U Minh không có, cho nên cải tạo Thần Tiêu Kiếm Quyết, dung hợp thêm vài công pháp ma đạo, sáng tạo ra U Minh Kiếm Quyết.”
Thần Chung tiếp tục nói: “U Minh Kiếm Quyết bao la vạn tượng, xem như là căn bản lập tông của điện U Minh, ta tu luyện U Minh Kiếm Quyết, tất nhiên sẽ có khí U Minh.”
“Ra là vậy.”
Lâm Nhất chợt hiểu ra, hắn từng nghe nói qua chút về điện U Minh, đó là tông môn siêu cấp dưới trướng Ma Môn.
Nói cho cùng cũng là Kiếm Tông suy tàn, điện U Minh mới tự lập môn phái.
“Đến lượt ngươi.” Thần Chung mong đợi nói.
“Chẳng phải ngươi đã nói rồi sao?”
“Ta nói cái gì?”
“Chỉ cần trông đẹp là đủ rồi, rất nhiều lúc, đáp án đơn giản hơn những gì ngươi nghĩ.”
Lâm Nhất vỗ vai Thần Chung, nói với giọng thấm thía.
Thần Chung sững sờ, đứng yên tại chỗ, rất lâu không nhúc nhích.
Không phải tên này tin là thật rồi chứ?
Quái lạ thật.
Lâm Nhất lắc đầu, không thèm để ý tới gã nữa, tiếp tục đi về phía trước.
Không bao lâu sau, hắn đi đến vòng thứ ba.
Trước mặt hắn, cách đó ngàn mét, có ba mươi sáu căn nhà gỗ, nhà gỗ hở gió, trống rỗng không người.
Nhưng mỗi căn nhà gỗ đều tỏa ra ánh sáng kiếm ý, xông thẳng lên trời, giống như ba mươi sáu thanh cổ kiếm hoành đặt trên sườn núi.
Khiến người ta nhìn mà khiếp sợ, bất giác dừng bước.
Lâm Nhất quan sát, trong đó có hai căn ánh sáng mờ nhạt, hẳn là Vương Mộ Yên và Bạch Sơ Ảnh đã đi vào.
Hắn phát hiện những căn nhà gỗ này không đơn giản, nguyên nhân không đơn giản là vì chúng quá đơn giản, vừa nhìn là rõ.
Thật sự là vừa nhìn là rõ, thậm chí Lâm Nhất không cần phóng thích kiếm ý, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy bố trí đơn giản bên trong.
Trống rỗng, bình thường không có gì lạ.
Nhưng càng như vậy, ngược lại càng khiến Lâm Nhất cận thận, không tùy tiện đi vào, mà đứng bên ngoài quan sát.
Nửa khắc trôi qua, Lâm Nhất vẫn chưa nhìn ra manh mối gì.
“Vòng này rất khó, chín phần Thánh đồ đều mắc kẹt ở vòng này, năm đó ta cũng mắc kẹt ở cửa này.”
Bên tai truyền đến giọng Thần Chung, Lâm Nhất quay đầu nhìn, phát hiện vẻ mặt gã đã khôi phục như thường, trở nên lạnh lùng cao ngạo.
“Hết rồi à?” Lâm Nhất tùy ý hỏi.
Thần Chung khẽ thở dài nói: “Sớm đã biết là không có hy vọng gì, biết được đáp án ngược lại thấy nhẹ nhõm. Huống hồ, đời này của ta định sẵn sẽ làm bạn với kiếm, định trước sẽ cô độc, cũng chẳng có gì không tốt, ta đã quen rồi.”
Lâm Nhất trầm mặc hồi lâu, nghiêm túc nói: “Thật ra ngươi có thể cân nhắc thử, lời ta nói trước đó.”
“Lời gì?”
“Phụ nữ không được, ngươi có thể thử đàn ông. Không nhất định phải tìm thánh nữ, Thánh tử cũng được, chẳng phải cung Đạo Dương có Thánh tử đó sao.”
“Cút!”
Sắc mặt Thần Chung tối sầm mắng.
Lâm Nhất chuyển đề tài, cười nói: “Năm đó ngươi thất bại thế nào?”
“Không biết, sau khi vào trong thắp nén hương, hương cháy hết thì ta đi ra.”
“Hết rồi hả?”
“Hết rồi.”
Lâm Nhất trầm mặc hồi lâu, nói: “Nói mới nhớ, ngươi có biết người đi đến Thiên tầng mấy là cao nhất không?”
Thần Chung nói: “Thánh đồ hiện nay, có thể đến Thiên tầng bốn thì lác đác không nhiều, đến Thiên tầng năm càng hiếm như lông phượng sừng lân, còn Thiên tầng sáu thì chỉ có một hai quái vật.”
“Khó hơn ta tưởng, ngoài Thiên tầng chín thì sao?”
Lâm Nhất hỏi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất