Lâm Nhất nửa thật nửa giả hỏi.
“Trước kia trong lòng ngươi chỉ có tỷ tỷ, tỷ tỷ khát nước, ngươi sẽ nghĩ cách lấy thánh tuyền của cung Đạo Dương, tỷ tỷ thèm ăn, dù ngươi có vất vả đến đâu, cũng sẽ xuống núi kiếm cho được những món ăn vặt nổi tiếng, nếu tỷ tỷ buồn chán, ngươi sẽ nghĩ đủ mọi cách dỗ tỷ tỷ vui vẻ.”
Người phụ nữ dịu dàng nói: “Cho dù tỷ tỷ muốn sao trên trời, ngươi cũng sẽ nghĩ cách lấy được.”
Lâm Nhất càng nghe càng thấy quái lạ, đây chẳng phải là lời hoa bướm khi tán gái sao?
“Cô cũng nói là trước kia, chuyện cũ thì đừng nhắc nữa, chúng ta không quay về được quá khứ.”
Trong lòng Lâm Nhất kinh ngạc, bề ngoài vẫn bình thản, ngay cả nhìn thẳng người phụ nữ cũng không.
“Ngươi thay đổi rồi, trước kia ngươi không phải như vậy!” Người phụ nữ mặc đau lòng nói.
Lâm Nhất cười khẩy nói: “Vậy khi ta bị người ta bắt nạt, lúc đó tỷ tỷ ở đâu?”
Người phụ nữ này đã có thể vượt qua cửa thứ nhất, một năm trước thực lực chắc chắn cao hơn Dạ Khuynh Thiên rất nhiều.
Nếu nàng ta thật sự chịu ra tay, chưa chắc Dạ Khuynh Thiên đã thê thảm đến vậy.
“Những kẻ đó đều là tình nhân của tỷ tỷ, ngươi bảo tỷ tỷ làm sao ra tay... Nhưng trong lòng tỷ tỷ, người ta thương nhất vĩnh viễn vẫn là ngươi, ngươi biết mà.” Vẻ mặt người phụ nữ u oán, khẽ thở dài nói.
Phụt!
Lâm Nhất suýt nữa tức cười, hóa ra là cao thủ nuôi cá, đám chó liếm trong ao cá đánh nhau, tất nhiên không tiện ra tay giúp đỡ.
Giờ Lâm Nhất đã thành thân truyền của Đại Thánh, không đi tìm nàng ta, chẳng khác nào chó liếm mất dây.
Người này có chút sốt ruột, cố ý chờ ở đây.
Lâm Nhất suy nghĩ như chớp, đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra, cảm thấy không cần để ý tiếp tục đi về phía trước.
Mỹ nữ Thiên Đạo Tông nhiều như mây, khuôn mặt người phụ nữ như vậy mà có thể chiếm hữu cả ao cá lớn, cũng coi như cao thủ trong cao thủ rồi.
Suốt dọc đường không nói gì, Lâm Nhất đi đến cuối bậc thang, người phụ nữ lặng lẽ theo sau.
Cuối bậc thang là sân thượng, bên cạnh sân thượng chính là vách núi cheo leo.
Nhìn từ trên xuống, vậy mà có thể thấy những bóng người nhỏ như kiến, đó đều là người trên núi Phi Vân.
Nấc bậc thang nối từng sợi xích, xích treo lơ lửng, mỗi đầu xích đều xây tòa điện vàng son lộng lẫy.
Nhìn qua, có đến mấy chục tòa điện treo giữa không trung.
Lắc lư lắc lư!
Cuồng phong thổi qua, những sợi xích kia không ngừng đung đưa giữa không trung, nhìn mà tim đập chân run.
Rơi xuống chỗ này có chết người không?
Trong lòng Lâm Nhất thầm nghĩ, e rằng không chết thì cũng mất nửa cái mạng.
Nhưng xích treo lơ lửng như vậy, nhất định phải đi từ trên đó sao, vì sao không thể bay qua.
Lâm Nhất liếc mắt nhìn, có vài sợi xích đã có người đang đi, bọn họ đi run rẩy vô cùng sợ hãi.
Không ai lựa chọn bay vượt trên không, cho dù sắc mặt tái mét, cũng vẫn ngoan ngoãn đi trên xích.
“Cửa này chỉ có thể đi qua trên xích, bay từ chỗ khác qua sẽ tính là thất bại, hơn nữa cũng không bay được.”
Người phụ nữ chỉ vào cung điện nói: “Ngươi thấy chim đen trên điện không, đó đều là quạ máu do tông môn nuôi dưỡng, do tội nghiệt hóa thành, khi bay vượt trên không sẽ bị mổ mù hai mắt.”
“Đáng sợ vậy sao?” Lâm Nhất kinh ngạc nói.
“Tất nhiên.”
Người phụ nữ nói: “Cho dù là Bán Thánh, cũng không làm gì được những con quạ máu này, nên không ai dám thử.”
“Vậy nếu rơi xuống thì sao?” Lâm Nhất trầm ngâm nói.
“Ngã sống dở chết dở thôi, phía dưới có kiếm ý xoáy vô hình, khi rơi xuống thì không cách nào dễ dàng ổn định Long Nguyên.” Người phụ nữ giải thích.
“Nếu ta muốn quay về thì sao?”
Lâm Nhất tiếp tục nói.
“Xem ra Tiểu Thiên Thiên thật sự đã quên rất nhiều chuyện, muốn quay về thì nắm dùng lệnh bài gọi tiên hạc, sẽ đưa ngươi bay đi.”
Người phụ nữ cười duyên nói, nàng ta nhìn bình thường, nhưng cười lên đặc biệt dễ nghe, dường như có ma lực khiến người ta mê đắm.
Lâm Nhất hơi bất ngờ, nhưng cũng không để tâm.
Hắn bước lên phía trước, chọn sợi xích rồi đặt chân lên, vừa đi được mấy bước đã phát hiện sợi xích rung lắc dữ dội hơn hẳn.
Hóa ra là người phụ nữ, lặng lẽ đi theo, trong lòng Lâm Nhất giật mình.
Trên cung điện phía trước, những con quạ máu đang đậu, từng đôi mắt nhìn chằm chằm hắn, phía sau có người phụ nữ nhìn hắn.
Bước chân hắn lập tức dừng, vừa dừng, sợi xích rung lắc càng thêm dữ dội.
Lâm Nhất vô cùng kinh ngạc phát hiện, sợi xích thoạt nhìn không đáng chú ý này, mỗi lần rung lắc thì Long Nguyên của hắn dâng lên sóng gió kinh thiên.
Long Nguyên bạo động hoàn toàn mất khống chế, chạy loạn khắp cơ thể, ngay cả kiếm ý cũng có chút không ổn định.
A!
Đúng lúc này, trên những sợi xích khác có người phát ra tiếng thét, lập tức rơi xuống dưới.
Tiếng thét này vô cùng thê lương, sắc mặt Lâm Nhất bất giác trắng bệch.
Sa sa sa!
Tiếng bước chân truyền đến, người phụ nữ bước đi nhẹ nhàng tiến đến, nàng ta không ngừng áp sát.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất