Kiếm tâm của hắn giống như khối ngọc thô, đang không ngừng được mài giũa, ngày càng trở nên thông suốt óng ánh.
Giống như sắp phá kén hóa bướm vậy, sự biến hóa này rất huyền diệu, e rằng Thanh Hà Kiếm Thánh đến cũng khó mà giải thích.
Trong lúc vô tình, Lâm Nhất lặng lẽ đi ra con đường thuộc về chính mình, con đường này hắn sẽ đi càng ngày càng xa, sau đó càng ngày càng cô độc.
Lâm Nhất thu kiếm cất kỹ rồi đi ra khỏi bí cảnh Tam Sinh, quả Tam Sinh trở nên ảm đạm đi rất nhiều.
Dưới gốc cây Ngô Đồng, Tiểu Băng Phượng đang tu luyện.
Lâm Nhất thấy nàng ta mở mắt ra, lập tức hỏi: “Đã qua bao lâu rồi.”
“Một ngày.”
Tiểu Băng Phượng đứng dậy nói.
“Không tệ.”
Lâm Nhất tương đối hài lòng với điều này, trong kính Tam Sinh đã trôi qua hai tháng, nhưng bên ngoài chỉ mới trôi qua đúng một ngày.
“Ngươi cũng ra ngoài sao?” Lâm Nhất thấy Tiểu Băng Phượng ôm Tiểu Hắc, cùng hắn đi ra khỏi bí cảnh Tử Diên.
“Vớ vẩn.”
Tiểu Băng Phượng khinh bỉ nói: “Đồ tồi như ngươi không giúp bổn Đế tìm thần văn Nhật Nguyệt, bổn Đế chỉ có thể tự mình đi xem thôi.”
“Sẽ không bị phát hiện chứ?” Lâm Nhất có chút lo lắng.
Dù sao Chương Nhạc đã nói rồi, chuyện tiểu cô nương và con mèo, hai người vẫn khá là chói mắt.
“Tất nhiên là không, ngươi đúng là coi thường thủ đoạn của bổn Đế rồi, đánh không được những Thánh Giả kia, nhưng không để bọn họ phát hiện thì dễ như trở bàn tay.” Tiểu Băng Phượng nói rất tùy ý.
Con nhóc này đang khoác lác.
Lâm Nhất cười, nói: “Ngươi chờ chút.”
Hắn gọi Tiểu Băng Phượng, sau đó lấy mặt nạ Ngân Nguyệt ra, nói: “Nè, tặng cho ngươi.”
“Thật sao?”
Tiểu Băng Phượng vui mừng nhận lấy, trong mắt tràn đầy vẻ hưng phấn, nàng ta có chút không dám tin.
Đây chính là mặt nạ Ngân Nguyệt!
Chí bảo của gia tộc Mạch Thị, là lễ gặp mặt mà sư huynh Phong Giác của Lâm Nhất tặng, xem như là bí bảo tương đối hiếm có.
Đương nhiên, Tiểu Băng Phượng thích nó chỉ vì lý do, đẹp!
“Giả đấy.”
Lâm Nhất cười, vừa đưa tay lập tức muốn giật về.
“Hừ, giả cũng không trả cho ngươi, ha ha!!” Tiểu Băng Phượng khẽ lóe lên, nhanh chân rời đi, phải hồi lâu sau tiếng cười mới dừng.
Lâm Nhất ra khỏi chỗ ở, gọi Trần Phong đến.
Hắn muốn biết, núi Phi Vân mà Long Vận Đại Thánh nói rốt cuộc là nơi như thế nào.
“Trong Thiên Đạo Tông có ba nơi tu luyện kiếm ý, hai nơi đầu tất nhiên là núi Thiên Kiếm và núi Đạo Kiếm.”
Trần Phong cười nói: “Nhưng đó là đất cung Thiên Âm và cung Đạo Dương giữ cho riêng mình, cho dù người khác là Thánh đồ cũng không dễ gì vào được.”
“Nơi thứ ba chính là núi Phi Vân?”
“Hề hề, không sai. Núi Phi Vân là bảo địa tu luyện lớn nhất của Thiên Đạo Tông, cho dù là đệ tử của cung Thiên Âm và cung Đạo Dương. Vào ngày núi Phi Vân mở ra, cũng sẽ có không ít người đến...”
Trần Phong biết Lâm Nhất có vài chuyện nhớ không rõ lắm, nên giải thích cho hắn vô cùng rõ ràng, Lâm Nhất nghe xong lập tức hiểu ra.
Thế nhưng khi hai người đến núi Phi Vân, vẫn bị cảnh tượng trước mắt dọa cho giật mình, biển người đen nghịt đông đến mức có chút dọa người.
Trần Phong vỗ trán, lúc này mới nói: “Suýt nữa quên mất, đấu hạng tông môn cuối năm của Thiên Đạo Tông sắp mở rồi, Thánh đồ ở bên ngoài lịch luyện, còn cả Thánh đồ bế quan không ra, tất cả đều phải xuất hiện.”
“Đấu hạng tông môn?”
Lâm Nhất hơi khó hiểu, thứ này hắn lần đầu nghe nói.
Trần Phong thì đã thấy quen rồi, cười nói: “Đấu hạng tông môn mỗi năm tổ chức hai lần, một lần là giữa năm chỉ có đệ tử nội môn tham gia, một lần là cuối năm chỉ có đệ tử Thánh truyền tham gia.”
“Tuy phần thưởng đấu hạng của nội môn cũng rất phong phú, nhưng so với đấu hạng của đệ tử Thánh truyền thì chỉ như trò trẻ con thôi, trước đây đại sư huynh cũng chỉ có thể đứng xem, lần này thì đã có tư cách tự mình tham gia rồi.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất