Trên thực tế chỉ cần đối phương thật sự muốn, hơi thăm dò là có thể ép ra khuôn mặt thật của Lâm Nhất. 

 

Nhưng Long Vận Đại Thánh hiển nhiên không nghĩ theo hướng này, ông ta trầm ngâm nói: “Quả thật có lời đồn như vậy, việc rèn đúc Kiếm Nhân Hoàng có liên quan đến đại nhân kia. Vị đại nhân đó lòng dạ rộng lớn, cũng không vì mình là chủ nhân của kỷ nguyên mà chèn ép thế lực ngoài Long Môn.” 

 

“Hiện nay các thánh địa khắp thiên hạ, có rất nhiều chí bảo đều có liên quan đến đại nhân kia, Thiên Đạo Tông ta cũng coi như thừa hưởng hương khói mà bảo vệ Côn Luân.” 

 

“Nếu không, năm đó vị cầm kiếm kia cũng sẽ không mạo hiểm tham gia thần chiến.” 

 

Long Vận Đại Thánh nói: “Hiện giờ ngươi có thể lấy được ba đạo Thanh Long Thánh Hỏa, chắc chắn không chỉ là dùng thiên phú kiếm đạo xuất chúng là có thể giải thích.” 

 

Lâm Nhất cười nói: “Chẳng lẽ sư tôn cho rằng ta có quan hệ với đại nhân kia? Hay là, ta là truyền nhân của Kiếm Nhân Hoàng?” 

 

“Ai mà biết được? Có lẽ Dạ Khuynh Thiên trước kia không phải, nhưng Dạ Khuynh Thiên bây giờ thì khó nói.” Long Vận Đại Thánh nói với ý nghĩa sâu xa. 

 

Trong lòng Lâm Nhất giật mình, không biết có phải vị Đại Thánh này đã nhìn ra điều gì không, chỉ sợ câu tiếp theo ông ta sẽ nói ra thân phận của mình. 

 

Long Vận Đại Thánh tùy ý nói: “Trời đã khuya rồi, ngươi về trước đi, vi sư cũng mệt rồi.” 

 

Lâm Nhất thở phào, vị Đại Thánh này thực sự cao thâm khó lường, ở cùng ông ta khiến Lâm Nhất cảm thấy vô cùng áp lực. 

 

Sau khi Lâm Nhất hành lễ cáo lui, đi được mười bước, Long Vận Đại Thánh gọi hắn. 

 

“Dạ Khuynh Thiên, sau này ban đêm đừng đeo mặt nạ ra ngoài nữa. Hiện nay khắp thiên hạ đều có lời đồn, sách Thanh Long sẽ xuất hiện. Nếu thật có ngày đó, Đông Hoang, Tây Mạc, Bắc Cương, Nam Lĩnh, vô số anh hùng tuấn kiệt sẽ phô diễn tài năng, thời đại Thịnh thế hoàng kim sánh ngang thượng cổ sẽ xuất hiện lần nữa.” 

 

Long Vận Đại Thánh chân thành nói: “Nếu ngươi chịu khắc khổ tu luyện, trên sách Thanh Long chưa hẳn sẽ không có tên ngươi.” 

 

“Đệ tử nhất định ghi nhớ lời dạy.” Lâm Nhất dừng bước nói. 

 

“Thiên Khung Kiếm Ý của ngươi đã đến hóa cảnh đỉnh phong, nếu muốn tiến thêm bước nữa, có thể đến núi Tru Tiên xem thử.” 

 

Long Vận Đại Thánh nói xong lập tức rời đi. 

 

Lâm Nhất đi trong run rẩy, vậy mà ngay cả cảnh giới kiếm ý thật sự của hắn đối phương cũng biết rõ. 

 

Đợi khi đi ra khỏi khu rừng rậm này, Lâm Nhất mới phát hiện sau lưng mình đã ướt đẫm, rất nhiều lúc quả thật là kẻ không biết thì không sợ. 

 

Ban ngày trên tế đàn Thiên Đạo, Lâm Nhất không biết đối phương là Đại Thánh, ngược lại chẳng hề kiêng dè, thậm chí còn dám buông lời muốn đi đánh đối phương. 

 

Sau khi biết được từ miệng Phong chủ, chỗ nào cũng cẩn thận, hoàn toàn không thể làm được vẻ ung dung tự tại. 

 

“Thiên Đạo Tông quả thật sâu không lường được, tùy tiện cũng gặp phải Đại Thánh, còn Bán Thánh thì càng nhiều vô số kể, cho dù có Quy Thần Biến cũng không thể bảo không có sơ hở.” 

 

Lâm Nhất khẽ cảm thán. 

 

“Lâm Nhất, lão già khốn kiếp này xấu xa lắm, chắc chắn ông ta là biết ngươi đeo mặt nạ đi làm chuyện gì, chính là cố ý ép ngươi bái ông ta làm sư.” Tiểu Băng Phượng trong hộp kiếm Tử Diên tức giận nói. 

 

“Đương nhiên ta biết, ông ta đang giả ngu.” 

 

Lâm Nhất khẽ nói: “Nhưng ngươi nghĩ xem, ta đã viết chữ gì sau lưng Chương Nhạc, chuyện này mà để ông ta biết được, ngươi nghĩ ta còn sống nổi sao? Ông ta giả ngu, ta cũng chỉ có thể giả ngu.” 

 

“Hê hê, vị Đại Thánh này hình như rất coi trọng ngươi, tạm thời hẳn là không có nguy hiểm gì, coi như là đánh bậy đánh bạ trúng, vừa hay có thể giao phó với vị Phong chủ kia.” Tiểu Băng Phượng vui vẻ cười nói. 

 

Lâm Nhất không nói gì, quyết định trước khi đại sư huynh chưa quay về, vẫn nên cố gắng tránh tiếp xúc với vị Đại Thánh này. 

 

Nhưng núi Tru Tiên là nơi nào, thì phải đi dò hỏi. 

 

Trở về nơi ở trên Tử Lôi Phong, Lâm Nhất còn chưa tu luyện được bao lâu thì trời đã sáng, đêm này quả thật đủ mệt. 

 

Lâm Nhất mở mắt, nhìn ánh sớm ngoài cửa sổ, khẽ lẩm bẩm. 

 

Còn chưa kịp nghỉ ngơi đôi chút, bên ngoài đã có đám người chạy đến, người dẫn đầu là Trần Phong trông vô cùng kích động. 

 

“Đại sư huynh, không ổn rồi, không ổn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!!” 

 

Mặt Trần Phong đầy vui mừng, vội vàng nói. 

 

Trong lòng Lâm Nhất đại khái biết là chuyện gì, giả vờ không biết: “Chuyện gì?” 

 

“Hê hê, chuyện tốt, chuyện tốt!” 

 

“Đại sư huynh, tên Chương Nhạc kia bị người ta lột sạch treo lên cây trước viện Huyền Nữ rồi!” 

 

“Ha ha ha, không mặc gì cả, trần truồng mông treo cứng cả đêm.” 

 

“Đại sư huynh mau đi xem đi, bây giờ người của hai cung ba viện một trăm lẻ tám phong đều bị kinh động rồi, không đi là không còn chỗ đâu.” 

 

Trần Phong còn chưa kịp nói xong, những người khác đã phấn khích nói ra trước. 

 

Vẻ mặt từng người hớn hở, trong mắt toàn là vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác, cười đến ngả nghiêng. 

 

Lâm Nhất vốn không định đi, nhưng nghĩ kỹ, nếu không đi thì thì sẽ khiến người ta nghi ngờ. 

 

“Đi xem thử vậy.” 

 

Khóe miệng Lâm Nhất khẽ nhếch lên nụ cười. 

 

“Đi đi đi! Nghe nói mấy vị Bán Thánh của cung Đạo Dương cũng đến rồi, nhưng vẫn không có cách nào thả gã xuống, sắc mặt từng Bán Thánh đều tức đến méo xệch.” 

 

“Ha ha ha, trưởng lão của viện Huyền Nữ tức đến ngây người, nói gã làm hoen ố phong hoá, muốn dùng kiếm chém gã.” 

 

“Hê hê, bây giờ viện Huyền Nữ náo nhiệt lắm, còn náo nhiệt hơn cả buổi lễ sắc phong hôm qua.” 

eyJpdiI6IjIzM0tuc041OXVGQXNOeE8zUk1FR1E9PSIsInZhbHVlIjoiNDNQUVhtSmY2TnMrOVBpSFFYYXg2akE1XC9CelZmeWozQXlLYk9QelJPSE1HdXlPUnFxbXdEWnU1Nk1iTDAwaUMiLCJtYWMiOiJiMTIwYjc0Y2RjMzRkNzUyMmNkMTEzZjNhN2E2ZGE4ZWRjZTMxZjc0MjYxNTY0OWNlMmUwNzMyYTU1MzdhOTNjIn0=
eyJpdiI6IjA2a0VCYlhYaDJMR0Q2NlRxeGhmOEE9PSIsInZhbHVlIjoiRUZsMUJFRmFWd0tEUUlEbUdwUHQ2QVlXMzhEWDZjUTlsN29veGRYckVNXC95SHYrMm5GV3BpMDBrbGlWTkFFOUJpOUhZVU1hcitSN1JPcVplQUtGbWRHNzRTaUkwaUl6TUpkOGp3M2UwUWNPWTFQcnVkTUR2Y2QxSlJ6QWtWNU9iIiwibWFjIjoiMjMzMDU5MjNhYmI4YzE4OTY0NDUzNDIxNzFkMTIzNTgzNzdiNTQxZjFkMGI3YjJiZDkwOWQxMGI1YzFiYTY3NiJ9

Đám người ríu rít vô cùng hào hứng, không chú ý đến, khóe miệng Lâm Nhất hơi cong lên vẽ thành đường cong, nụ cười thâm sâu khó lường.

Advertisement
x