Trên mặt Chương Nhạc lộ ra vẻ dâm đãng, trong đầu không tự chủ được mà liên tưởng lung tung, dung nhan tuyệt sắc của Bạch Sơ Ảnh không ngừng hiện lên.
Nghĩ tới nghĩ lui, luồng lửa nơi bụng dưới càng lúc càng khó khống chế.
“Hê hê.”
Chương Nhạc không nhịn được bật cười.
Gã nhìn thì có vẻ lý trí, nhưng thực ra rất tự tin vào bản thân, hoàn toàn không cho rằng có người đang trêu chọc ác ý.
Gã chắc chắn cảm thấy mình xứng với Bạch Sơ Ảnh, mấy lần ra tay dạy dỗ Dạ Khuynh Thiên, Bạch Sơ Ảnh hẳn cũng đều nhìn thấy.
“Đây là tóc của Sơ Ảnh sao, thơm quá...”
Chương Nhạc cầm lọn tóc này, nhắm mắt lộ ra vẻ say mê, chính lọn tóc ấy khiến gã hoàn toàn kiên định.
Khi gã mở mắt ra lần nữa, liếc nhìn địa điểm ghi trên mảnh giấy, trong ánh mắt không còn nửa phần do dự.
Lập tức thu xếp, chuẩn bị vội vã ra ngoài.
Trước khi đi chợt nghĩ đến điều gì, Chương Nhạc lục tìm trong phòng hồi lâu, cuối cùng tìm được chiếc bình ngọc.
Bên trong chứa vật đại bổ, hiệu quả cực kỳ mãnh liệt.
Chương Nhạc đổ viên thuốc ra, kiểm tra rồi hài lòng cười nói: “Hê hê, sư tỷ to gan như vậy, vậy thì phải khiến tỷ ấy thỏa mãn mới được.”
Cất kỹ bình ngọc, Chương Nhạc rời khỏi cung Đạo Dương, theo địa điểm đã hẹn nhanh chóng lao đi.
Vẻ mặt Chương Nhạc vừa thấp thỏm, vừa kích động hưng phấn, trên mặt tràn đầy vẻ mừng như điên.
Trong khu vườn khá yên tĩnh, Chương Nhạc đang đi bỗng nghe thấy tiếng tiêu du dương.
“Tiếng tiêu!”
Mắt Chương Nhạc sáng rực lên, Bạch Sơ Ảnh vốn cực kỳ tinh thông âm luật, thậm chí còn nắm giữ thánh âm.
Không sai được, nhất định là sư tỷ!
Chương Nhạc không còn bất kỳ nghi ngờ nào, men theo tiếng tiêu lao đi như điên, cuối cùng đến dưới cây cổ thụ Chống Trời.
Tiếng tiêu được truyền ra từ trên cây, Chương Nhạc chậm bước đến, trên mặt lộ ra nụ cười, hướng lên cây nói: “Bạch sư tỷ, Chương Nhạc đã đến đúng hẹn.”
Dưới ánh trăng, tiếng tiêu đột ngột dừng.
Tim Chương Nhạc trở nên vô cùng căng thẳng, trong căng thẳng tràn đầy mong đợi, ánh mắt vô cùng nóng bỏng.
“Bạch sư tỷ? Ở đây không có Bạch sư tỷ nào cả.”
Nhưng đúng lúc này, giọng nói lạnh băng truyền đến, phía sau cổ thụ có bóng người màu bạc rơi xuống.
Người đó mặc áo khoác bạc, khoác ánh trăng, tóc bạc rủ đến thắt lưng, đeo mặt nạ bạc, khí chất thanh lãnh cao ngạo, ánh mắt sâu thẳm u lạnh.
“Ngươi là ai? Bạch sư tỷ đâu!”
Sắc mặt Chương Nhạc đột ngột trầm xuống, ánh mắt đảo quanh tìm kiếm, muốn tìm Bạch Sơ Ảnh vốn không tồn tại.
Dưới lớp mặt nạ, Lâm Nhất khẽ cười khinh miệt nói: “Nguyện được nơi không người, cùng trải qua một đêm xuân. Trăng lên đầu cành liễu, hẹn người sau hoàng hôn.”
Chương Nhạc lập tức thất thần nói: “Sao ngươi biết!”
Vừa dứt lời, Chương Nhạc lập tức tỉnh ngộ, sắc mặt hoàn toàn trầm xuống: “Ngươi muốn chết, dám trêu ta!!”
Ầm!
Trong nháy mắt gã bạo phát, khí Niết Bàn tràn ngập toàn thân, uy áp khủng bố lan tỏa ra ngoài.
“Ngươi đã chạm vào giới hạn của ta!” sắc mặt Chương Nhạc âm trầm, nghiến răng nói.
Vút!
Còn chưa dứt lời, gã đã xuất hiện trước mặt Lâm Nhất, chưởng mang giáng thẳng vào ngực Lâm Nhất.
Tốc độ nhanh đến mức khiến người ta trợn mắt, ầm, tiếng nổ vang lên, Lâm Nhất không hề nhúc nhích, ngược lại Chương Nhạc bị đánh bay ra ngoài.
“Thánh khí Tinh Diệu! Rốt cuộc ngươi là ai?”
Sắc mặt Chương Nhạc tái nhợt, sau khi rơi xuống đất lùi mấy bước, con ngươi trong mắt đột nhiên co rút.
Thứ Lâm Nhất đang mặc trên người, chính là giáp Vạn Lân đã được tu sửa hoàn chỉnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất