Đợi khi Tiểu Băng Phượng trở về Tử Lôi Phong, nghe thấy tiếng tiêu mờ ảo, dưới ánh trăng, trên mái nhà Lâm Nhất đang thổi khúc Phượng Hoàng Vịnh Tâm. 

 

Thấy Tiểu Băng Phượng trở về, Lâm Nhất thu tiêu Tử Ngọc Thần Trúc, từ trên mái nhà nhảy xuống. 

 

Sau đó kể đơn giản cuộc trò chuyện vừa rồi với Phong chủ Tử Lôi cho Tiểu Băng Phượng nghe. 

 

“Tháp Thiên Luân!” 

 

Ánh mắt Tiểu Băng Phượng sáng lên, nói: “Có thể đồng ý đó.” 

 

Lâm Nhất nói: “Nói sau đi, chuyện làm tới đâu rồi?” 

 

Tiểu Băng Phượng đắc ý nói: “Bổn Đế ra tay, đương nhiên là dễ như trở bàn tay.” 

 

Lâm Nhất nói: “Cung Đạo Dương không dễ vào, không phải ngươi đang khoác lác đấy chứ?” 

 

“Cứ xông vào thì chắc chắn không được, nhưng lẻn vào thì vẫn có thể, dù linh trận phức tạp đến đâu cũng sẽ có kẽ hở. Nếu luận tạo nghệ Linh văn, không phải bổn Đế khoe khoang, hiện nay ở Côn Luân này không ai vượt qua được bổn Đế.” 

 

Tiểu Băng Phượng nghiêm túc nói. 

 

Lâm Nhất không có ý kiến. 

 

Lý luận thì có lẽ không ai sánh bằng nàng ta, nhưng thật sự động tay thì chưa chắc. 

 

“Nhưng không thể ra tay trong cung Đạo Dương, khi bị phát hiện sẽ rất phiền phức, bên trong đó ít nhất có ba cường giả cảnh giới cấp Thánh, hơn nữa chúng ta không thể ở quá lâu.” Tiểu Băng Phượng nói. 

 

“Cho nên phải dẫn gã ra ngoài.” 

 

Trong mắt Lâm Nhất lóe lên ý lạnh, hắn đã nghĩ xong cách đối phó với Chương Nhạc rồi. 

 

“Đến lúc xuất phát rồi.” 

 

Lâm Nhất vừa nói, vừa lấy chiếc mặt nạ màu bạc từ vòng tay trữ vật ra. 

 

Tiểu Băng Phượng vừa thấy mặt nạ Ngân Nguyệt, mắt sáng rực, kích động nhảy lên: “Mặt nạ Ngân Nguyệt, ta muốn, ta muốn!” 

 

Lâm Nhất cười, giơ tay nâng mặt nạ lên cao, thân hình bé nhỏ của Tiểu Băng Phượng, nhảy qua nhảy lại cũng không với đến. 

 

Chỉ trong chốc lát đã tức giận, bắt đầu đấm thùm thụp vào người Lâm Nhất. 

 

Lâm Nhất đeo mặt nạ Ngân Nguyệt lên, xoạt, mái tóc dài không ngừng mọc ra, rất nhanh đã rủ xuống ngang eo, hơn nữa biến thành màu bạc. 

 

Mỗi sợi tóc đều lấp lánh ánh sáng, tóc bạc vô cùng mềm mại, khi bay theo gió, ánh bạc lưu động tựa như ánh trăng đang nhảy múa. 

 

Áo thánh trên người cũng hóa thành màu bạc, như khoác lên ánh trăng, khí chất trở nên lạnh lẽo cô ngạo. 

 

Tiểu Băng Phượng nhìn đến ngây người, trong tất cả đồ của Lâm Nhất, nàng ta thích nhất chính là mặt nạ Ngân Nguyệt này. 

 

Hừ, tên đàn ông tồi! 

 

“Đi thôi.” 

 

Lâm Nhất đeo hộp kiếm sau lưng, nhét Tiểu Băng Phượng và Tiểu Tặc Miêu vào trong, mượn ánh trăng lặng lẽ xuất phát. 

 

Quy Thần Biến vốn đã có thể ẩn nấp khí tức, thêm sự hỗ trợ của mặt nạ Ngân Nguyệt, cho dù là Thánh Giả không chú ý, cũng rất khó phát hiện ra sự tồn tại của hắn. 

 

Lúc này hắn giống như tảng đá, người ngoài không thể cảm nhận được bất kỳ huyết khí nào tồn tại. 

 

“Lâm Nhất, đây không phải cung Đạo Dương, ngươi đi đâu vậy?” Tiểu Băng Phượng ở trong hộp kiếm Tử Diên kỳ quái nói. 

 

Cung Đạo Dương ở dưới chân núi Đạo Kiếm Sơn, đó là một trong hai Thần Sơn của Thiên Đạo Tông, cực kỳ dễ nhận ra, không thể nào đi lạc sai hướng. 

 

Rất nhanh, Tiểu Băng Phượng đã hiểu ra. 

 

Lâm Nhất dừng bên ngoài viện Huyền Nữ, viện Huyền Nữ chiếm diện tích cực lớn, phòng vệ cũng vô cùng nghiêm ngặt. 

 

Quan sát hồi lâu, Lâm Nhất lặng lẽ lẻn vào. 

 

Nửa canh giờ sau, Lâm Nhất dò xét, tìm được lầu gác nơi Hân Nghiên ở. 

 

Nàng ta là đệ tử thân truyền của Tĩnh Trần Đại Thánh, chỗ ở không khó tìm, trong lầu gác ánh đèn sáng rực, có bóng người yểu điệu đang ngồi xếp bằng. 

 

“Chắc là chỗ này rồi.” 

 

Lâm Nhất đứng trên ngọn cây ngoài lầu gác, khẽ lẩm bẩm. 

 

“Hừ, ngươi đúng là đàn ông tồi, trước đó còn thâm tình với Bạch Sơ Ảnh như vậy, bây giờ đã đánh chủ ý lên Huyền Nữ Diệu Âm rồi.” Tiểu Băng Phượng ở trong bí cảnh Tử Diên châm chọc nói. 

 

Lâm Nhất không để ý đến nàng ta, cũng không trả lời. 

eyJpdiI6Im9UbmtRcjA1d2JnaGhYSms0cWZCVGc9PSIsInZhbHVlIjoiQkpHOTZkdDUwR1Z4eU9CRXhwZVAreHh0VlRwcjk5dkxcLzJLNmJYR01kZGwwNTBcL01zXC9QQ05Jd0lhZXZkNEdyRiIsIm1hYyI6IjZhNWQwMjVhYmE4ZmRmOWEwY2Q2MDk4NjYzN2Q3YjQ1MjNhNmZhZjM0NTE4NDdmMmNiMGFjNTdjOTMyZGM2YjAifQ==
eyJpdiI6InNTYW9OZnZacW5COTZYR2VrY2ppNlE9PSIsInZhbHVlIjoiWU41TXFvZGhIMXBaS0lQQmJwSDNhRUxMUzdqeXBRWVQ4ZTJQTkNZUVwvQ0NsWmlJNkpPK1wvRGhnQ2U2Zk5JY3VWV0dhcEU3dHdzcHU1SnZOTjEzbU91RGdheHFXNW9sTDlId1VNRzd3Mkc0aFwvcmNKbzdraDh0eUtZVmFGaWY2MXNSekUyQXpUREVKK1wvUlhZXC9wb0tFdDJqdGVzbGRJWEhPdkNMYTVNQjlkT2NQdTVIR0NsTXFjKzcxZTllVUlvcFBWS09GYlBMR0JkZlZtUVRLYk9LUlFUXC91SnM0MTJsdWZJZ0pYMVRreXlMaDBZellkR0YyV3h5MlNHc0sxR2NUTldqWkxmeWtjSnhBT0p1R2d3VDZYTkRiWUhGSW4yaXdRZytxQ0cxYkpOQmVsb0hKWmJJTTZ5YVRHRVZRR2gzNGt5RjQ4UHlSU3ByWDhRZnBVWUd0ZVBka0x3d0lNU3VmeU9zc1FERTZrUUdPV0E3bUxIcnRacGJOUVF3ZTlaZkFmIiwibWFjIjoiOGUzMDQxNjU5ODcxMGQ1NDA2MDI3NTcwYmQ3MWQ2M2U2MGFiZDA0ZWQxYzA0Y2NkNmY1ZmQ0NGM0ZjM2NjYyMCJ9

Chỉ là cần duy trì cần thiết thôi, Lâm Nhất cũng cảm nhận được, thực ra con nhóc kia khá ghét Dạ Khuynh Thiên.

Advertisement
x