Rầm! 

 

Tiếng động lớn vang lên, đến mức màng tai người ta run rẩy. 

 

Hân Nghiên quay đầu nhìn, trong mắt lóe lên vẻ khác lạ, dường như trong lòng đang suy nghĩ điều gì đó. 

 

Đợi người của viện Huyền Nữ rời đi, sắc mặt Trần Tuấn trắng bệch, lòng còn sợ hãi nói: “Sư huynh, Dạ Khuynh Thiên này thật đáng sợ.” 

 

Chương Nhạc khinh thường nói: “Chỉ là bất tài tức giận thôi, rốt cuộc vẫn là phế vật, có thể làm gì ta? Hôm nay nếu không có Diệu Âm ngăn cản, ta đã khiến hắn quỳ xuống cầu xin tha thứ rồi!” 

 

“Cũng đúng, sư huynh tu vi cảnh giới Niết Bàn, bóp chết hắn còn dễ như bóp kiến.” Trần Tuấn vội vàng nói. 

 

Cơn giận của Chương Nhạc chưa tan, khinh bỉ nói: “Lần này coi như hắn gặp may, lần sau đừng để ta gặp phải!” 

 

Lâm Nhất vừa mới bước ra khỏi đạo trường, nghe vậy bước chân khẽ dừng, sau đó bước nhanh chân rời đi. 

 

… 

 

Trở về Tử Lôi Phong, Tiểu Băng Phượng thấy sắc mặt Lâm Nhất, có hơi bị dọa sợ. 

 

Đã lâu rồi không thấy sắc mặt Lâm Nhất đáng sợ như vậy, vội vàng nói: “Sao thế?” 

 

Lâm Nhất kể đơn giản chuyện xảy ra trên đạo trường cho nàng ta nghe. 

 

“Ngươi định xử lý thế nào?” Tiểu Băng Phượng hiểu rõ tính khí của Lâm Nhất, nếu hắn ra tay, cùng lắm Chương Nhạc cũng chỉ bị dạy dỗ. 

 

Nhưng nếu Lâm Nhất nhịn xuống, đợi đến khi hắn quyết định ra tay lần nữa, thì kết cục của Chương Nhạc chắc chắn sẽ thảm hại gấp mấy lần bọn Trần Tuấn. 

 

Lâm Nhất ghé tai Tiểu Băng Phượng, khẽ nói vài câu, đôi mắt đẹp của Tiểu Băng Phượng dần sáng lên, nghe xong cười nói: “Hê hê, Lâm Nhất, ngươi đúng là xấu xa.” 

 

Nàng ta nói như vậy, nhưng trên khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ hưng phấn, xoa tay nói: “Khi nào làm?” 

 

“Tối nay.” 

 

Lâm Nhất ngẩng đầu nói. 

 

“Sát phạt quyết đoán, bổn Đế rất thích, hê hê, ta với Tiểu Hắc đi dò đường trước.” 

 

Tiểu Băng Phượng hối hả nói. 

 

“Không vội, ngươi lấy chút bút mực đến trước.” Lâm Nhất nói. 

 

Đợi bút mực giấy đều chuẩn bị xong, Lâm Nhất nói: “Ngươi viết.” 

 

“Viết cái gì?” 

 

“Ta đọc, ngươi viết. Hôm nay trên đạo trường phong thái của Chương quân hơn người, rất có phong thái hiệp sĩ thời xưa. Trượng nghĩa nói lời công bằng, càng khiến Sơ Ảnh vô cùng cảm kích... Thật không giấu gì, Sơ Ảnh kỳ thực sớm đã có lòng ái mộ. Mong nhớ bốn năm năm, tình day dứt, nguyện được nơi không người, cùng trải qua một đêm xuân...” 

 

Tiểu Băng Phượng lập tức nổi da gà, cả người đều tê dại, nói: “Ghê quá.” 

 

“Tiếp tục viết, trăng lên đầu cành liễu, hẹn người sau hoàng hôn...” Lâm Nhất trừng nàng ta, tiếp tục nói. 

 

Tiểu Băng Phượng nghiêm túc viết, chữ viết khá thanh tú, vừa nhìn đã biết là bút tích của phụ nữ. 

 

Cuối cùng thêm dòng ký tên, Bạch Sơ Ảnh, xong xuôi. 

 

“Hê hê, bức thư này thật là sến súa, không sợ tên kia không mắc bẫy.” Tiểu Băng Phượng cười híp mắt nói. 

 

“Ngươi nhổ sợi tóc xuống, thôi, để ta làm.” Lâm Nhất không đợi nàng ta trả lời, kéo sợi tóc xuống. 

 

“Ái, đau quá, ngươi làm bổn Đế đau rồi.” 

 

Tiểu Băng Phượng chu môi ủy khuất nói. 

 

Lâm Nhất không để ý đến nàng ta, dùng sợi tóc và mảnh giấy đặt cùng nhau gấp vào, nói: “Được rồi, ngươi có thể đi rồi, cẩn thận chút.” 

 

“Hừ, thủ đoạn của bổn Đế, ngươi cứ yên tâm, đêm nay bổn Đế sẽ thăm dò cung Đạo Dương rõ ràng minh bạch!” 

 

Đại đế vô cùng hưng phấn, ôm Tiểu Tặc Miêu chạy ra ngoài. 

 

Lâm Nhất cất kỹ mảnh giấy, sau đó đi đến đại điện tông chủ của Tử Lôi Phong, gặp được Phong chủ Tử Lôi đang nhắm mắt tĩnh tu. 

 

Phong chủ Tử Lôi mở mắt, kèm theo ý vị sâu xa nói: “Dạ Khuynh Thiên, sao ngươi biết ta ở đây?” 

 

Lâm Nhất ngồi xuống, tùy ý nói: “Trước đó các Phong chủ khác đều đi rồi, chỉ có Phong chủ ở đấy nhìn ta, rõ ràng là đang ám chỉ có việc muốn nói với ta.” 

 

Phong chủ Tử Lôi thở dài nói: “Trước kia không phát hiện, ngươi cũng khá thông minh.” 

 

“Trước kia Phong chủ vốn không định gặp ta.” Lâm Nhất khẽ cười nói. 

 

Đây là sự thật, Phong chủ Tử Lôi là Bán Thánh cấp chín, chỉ còn một bước là vào cảnh giới cấp Thánh. Đừng nói Dạ Khuynh Thiên trước kia, cho dù là mấy đệ tử Thánh truyền ít ỏi của phong này, ông ta cũng lười để ý. 

 

Phong chủ Tử Lôi đổi chủ đề, nói: “Chuyện của Chương Nhạc ta đã biết, trong Thiên Đạo Tông gã không dám làm gì ngươi đâu, ngươi ngàn vạn lần đừng bốc đồng.” 

eyJpdiI6Im1NMGVKXC96cWx6ajg4NnNSdFhPcGV3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IldnM0VZaWlwV1JMa1lZQk9SU05aa1J4a3BSV21sSGpZVjFFcmhEUVQ1aDRBWWVrSFpNSUlXRHhnWktJdU1VN1IiLCJtYWMiOiJkMTQ0MTgxODEzZjlmMTllZWFkYzY1ZWZhMTU3OGVmODhiNDJiNzY4ZWIzMzM0YjUxYjczNWJhNDA5MmEwMjMwIn0=
eyJpdiI6IktyWXJRbmx4TDNaOElVOFNFK2NLcFE9PSIsInZhbHVlIjoiclRFaHBcL1ZCSG1xXC9TdUVXZTluS2ZIS1ZVZmdVekdjc0NhNWVkQU4rdFFxYitaMFU2UmMrSm00MFl2SmJOZHlCUVhoWENlcitwYTRyXC9NMGxEQWVwekJJSUJLeVNFOWViclpISWtqUE9oaHNXb3NNWjF3dUZoSldTQUdhUjU3RWQybTM5RUFPMlRTWHc3T3VPYlpSczlpdlJubTRhaE5DdjM4Vllsd1lEXC83RkR1V0tYamo1eHRJZmQ2bHl5M3ZsTlBHRTRDeVJESE81V2tMVVAzQldqTGxGMDJIbkRVd1lVdTRYa1B2aGpVbTFcL3ZLMGJVT3ZIaXdLVXNiamppXC9BU1RnSTJobGN5YXZLZlpOU1F0UENYWGx5MkJPY1Vkc081bzdLRnRoR3IxamgzdnBSVkMyamVYcTJyVzg0eUo3amQweFRvQjBlalhCY3Rodk1QZlpqUDA0Y2I1ZVZrVUZJN1RRVlwvcXkzWTZjRTJpMmhtYlVWcm1FUE1nSjI5eDgxNDA1aWNmQlNTSWhJbUZ4UDROTFdTNUp2ekw1NjVsZ2RJZ0J2MDRyQXhYTUJKZDFsdEhzUno3azB4YWN4Rlp6bHRnbXhrZ0hzU1psa0tZbm9NbVdpT1RTcHEwclZ5Vno2RkV6K2doY2Q3NDIwPSIsIm1hYyI6IjQwZWIxZTllMmI0ZGQ5ZDdhNGE5OGIxYmIyZWQzOWY3MTA0ODcxNjQ1ZmU3ZDY5YjliYTMxMTI5ZWNkOGIxYzYifQ==

Phong chủ Tử Lôi gật đầu, cười nói: “Ngươi biết vậy là tốt, nhưng...”

Advertisement
x