Đang lúc gã còn đang khó nhọc chống đỡ, Lâm Nhất bất chợt buông tay. Phụt! Chương Dịch phun một ngụm máu tươi, thân thể như mũi tên gãy bắn ngược ra ngoài.
Vẫn là chính lực của gã!
Như thể Lâm Nhất ấn đầu gã từ xa, gã thì dồn hết sức ngẩng lên, còn Lâm Nhất bất thình lình buông tay vậy.
Đợi gã lồm cồm bò dậy, dị tượng Thương Loan đã vỡ nát, sắc mặt gã trắng bệch như giấy.
Chỉ trong chớp mắt, cả đạo trường chìm vào sự im lặng tĩnh mịch đến rợn người. Bao ánh mắt đều đổ dồn về phía Dạ Khuynh Thiên, đồng loạt hít sâu một hơi.
Quá quỷ dị!
Rõ ràng tu vi của Chương Dịch cao hơn Dạ Khuynh Thiên rất nhiều, vậy mà lại bị đùa bỡn trong lòng bàn tay, như một món đồ chơi.
Quá đáng sợ, vượt hẳn ngoài sức tưởng tượng của mọi người.
"Dạ Khuynh Thiên, ta liều mạng với ngươi!"
Đang lúc ai nấy còn ngây ra, Chương Dịch gầm thét lao đến, tu vi cảnh giới Tử Huyền tầng bảy toàn bộ bung ra, không giữ lại gì.
Ầm! Ầm! Ầm!
Uy áp cuồn cuộn dữ dội, so với Lâm Nhất mới ở cảnh giới Tử Huyền tầng ba thì chênh đến bốn tiểu cảnh.
Thần Tiêu Diệt Vạn Vật!
Lâm Nhất hít sâu một hơi, chắp hai tay, Thần Tiêu Kiếm Quyết luân chuyển không ngừng.
Vèo! Vèo! Vèo!
Trong thân hắn lập tức bay ra những cánh hoa màu đen, dưới chân là một đóa hoa đen xoay tròn, mở rộng dần.
Đợi đối phương áp sát, Thần Tiêu Kiếm Quyết tầng tám đã được đẩy lên đỉnh.
Đóa hoa dưới chân đạt đến bảy mươi hai cánh. Rõ ràng có thể thấy khí U Minh quanh người Lâm Nhất đã ăn mòn Long nguyên của Chương Dịch rất nhiều.
Nhưng chưa hết, U Minh Chưởng Long Phượng!
Khi Ma Đỉnh từ biển Long nguyên bốc lên, một luồng sức mạnh kinh người phun trào trong đỉnh, kế đó tràn ngập khắp toàn thân.
Sâu trong mắt Lâm Nhất, ma quang đỏ như máu lóe lên rồi tắt.
Đang chắp tay, hắn bỗng vung tay phải tát ra một chưởng.
Bốp!
Hai người đối chưởng trực tiếp.
Phụt!
Chương Dịch vừa chạm phải chưởng của hắn khí thế đã tan vỡ, phun máu, thân thể bị hất văng.
Còn Lâm Nhất thì không nhúc nhích nửa bước, quanh thân hắn khí U Minh quẩn quanh, những cánh hoa U Minh bay lượn lên xuống.
Ai nấy đều chết sững trước cảnh tượng đó!
Nếu nói vừa nãy là dùng kỹ xảo, còn có thể cho là may mắn, thì bây giờ đối chưởng chính diện mà Chương Dịch vẫn thảm bại như vậy, chỉ còn một đáp án.
Chỉ có thể giải thích rằng Dạ Khuynh Thiên mạnh hơn Chương Dịch.
Hắn có thể vượt qua khoảng cách bốn tiểu cảnh mà nghiền nát Chương Dịch.
"U Minh Kiếm Quyết!"
"Không phải Thanh Hà Kiếm Thánh truyền cho hắn sao? Nghe nói kiếm quyết này khó tu đến cực điểm, sao Dạ Khuynh Thiên lại tu đến cảnh giới cao như thế!"
"Đáng sợ quá, Dạ Khuynh Thiên không thể chọc vào..."
…
Một lúc sau, bốn phía dấy lên những tiếng xôn xao kinh hãi, vô số ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhất, đều không dám tin.
Hắn mới ở cảnh giới Tử Huyền tầng ba, vừa mới tấn thăng làm đệ tử Thánh truyền.
Nếu sau này trở thành Thánh đồ, thực lực sẽ khủng khiếp đến mức nào?
Mọi người rợn tóc gáy, không dám nghĩ thêm.
"Đại âm vô thanh, đại đạo vô hình, đại khí vãn thành! Dạ Khuynh Thiên trải qua trăm cay nghìn đắng, chịu đủ lạnh nhạt, từ cỏ rác mà vươn lên. Giờ coi như phá kén hóa bướm, một lần cất cánh lên trời, chẳng còn là kẻ vô dụng năm xưa nữa!"
Ngoài đạo trường có một ông già tuổi tác đã cao cất tiếng than. Tiếng than dài ấy như gáo nước tỉnh người, tựa chuông lớn gõ thẳng vào lòng.
Các nữ đệ tử viện Huyền Nữ đỏ bừng cả mặt, ánh mắt lấp lánh chớp liên hồi.
Dạ Khuynh Thiên lợi hại quá, không chỉ là đứa con lầm đường quay đầu, giữa tuyệt vọng như thế vẫn có thể một lần nữa vùng lên quật khởi.
Ý chí như vậy, ai làm nổi?
Sắc mặt Chương Nhạc dần nặng nề, lạnh giọng: "Dạ Khuynh Thiên, ta đúng là đã xem thường ngươi. Vậy thì, hai ta chơi với nhau đi".
"Chương Nhạc, cũng nên biết xấu hổ chút đi chứ?"
Đúng lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên, một người mà chẳng ai ngờ tới đứng bật dậy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất