“Hừ, Thánh Hỏa cũng coi trọng phẩm hạnh, loại người phẩm hạnh không đoan chính này, chỉ xứng đáng nhận được lửa Hiền Giả.”
“Ta thấy Hiền Giả cũng không xứng!”
“Tên Dạ Khuynh Thiên này, ngoài việc trông đẹp mắt ra, thì chẳng có gì cả!”
“Đúng đúng đúng, tên này ngoài đẹp trai ra, không có bất kỳ ưu điểm nào.”
“Khi đắc thế đã ngang ngược kiêu căng, bản tính hoàn toàn không đổi.”
Ngoài đạo trường, những tiếng chê bai Lâm Nhất trở nên rôm rả, chỉ có điều lần này không ai nói hắn không đủ thực lực nữa, đành chuyển sang công kích khuôn mặt của hắn.
Ngoài đạo trường bàn tán xôn xao, đa số mọi người đều rất quan tâm đến việc Dạ Khuynh Thiên có thể nhận được Thánh Hỏa cấp bậc nào.
Bởi vì biểu hiện của hắn quá chói mắt, sự “quan tâm” này có phần là thật lòng, nhưng phần lớn vẫn là tâm lý chua chát.
Sáu cấp bậc, Hiền Giả, Vương Giả, Thánh Giả, Thánh Tôn, Đại Thánh, Thánh Vương.
Hiền Giả thì không cần nói nhiều, chính là phế vật trong phế vật.
Tương đương với việc tổ sư gia thương hại ngươi, tùy tiện ban cho chút cặn bã, nói trắng ra là bố thí cho kẻ ăn mày.
Cho nên những người nhận được lửa Hiền Giả, vẻ mặt đều rất lúng túng, tất cả đều che mặt rời đi, trước mắt bao người có thể nói là vô cùng nhục nhã.
Trong buổi lễ sắc phong này, chế giễu người nhận được lửa Hiền Giả xem như là truyền thống lâu đời.
Bất kể ai lấy được lửa Hiền Giả, đều sẽ dẫn đến trận cười ầm lên, cả dòng dõi của người đó cũng theo đó mà mất mặt.
Lửa Vương Giả xem như đạt yêu cầu, nhưng cũng chỉ là đạt yêu cầu thôi, cơ bản không có khả năng trở thành Thánh đồ.
Lửa Thánh Giả mới được xem là ưu tú, có cơ hội nhất định trở thành Thánh đồ, xưng yêu nghiệt kiệt xuất cũng không quá.
Thánh Tôn thì đã là tương đối lợi hại, có thể nói là thiên tài trăm năm khó gặp, sẽ khiến bốn phương chú ý, các phong khen ngợi.
Đại Thánh thì cực kỳ hiếm thấy, người có được lửa Đại Thánh, lập tức sẽ bị các Thánh Giả tranh nhau thu nhận.
Còn Thánh Vương, mấy trăm năm cũng khó gặp một lần.
Biểu hiện của Dạ Khuynh Thiên mạnh mẽ như vậy, trong mắt rất nhiều người chí ít cũng là khởi điểm Thánh Giả, khả năng lớn là lửa Thánh Tôn.
Thậm chí còn có xác suất nhất định nhận được lửa Đại Thánh!
Dù sao đó là Thiên Khung Kiếm Ý hoàn chỉnh, chỉ riêng điểm này thôi, hắn đã kéo giãn khoảng cách rất lớn với các đệ tử Thánh truyền khác.
Bên ngoài ồn ào náo nhiệt, tạp âm không dứt, nhưng trên đạo trường là cảnh tượng yên tĩnh.
Bỗng nhiên, có tiếng kinh hô vang lên!
Thì ra là La Thừa mở mắt ra, gã nhận được hai lửa Thánh Giả, ngư long màu vàng và ngư long màu bạc phía trên tế đàn, mỗi bên đều phun ra Hỏa Diễm.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy được tu vi của gã tăng vọt, phong mang cường đại nở rộ giữa đôi mày.
“Không tệ, tuy trước đó La Thừa đã thua Dạ Khuynh Thiên, nhưng thiên phú của gã vẫn khá cao.”
“Hừ, chẳng qua Dạ Khuynh Thiên gặp may, được tổ tiên xối nước lên đầu thôi. Nếu bàn về thiên phú, chưa chắc sư huynh La Thừa đã kém hắn, tương lai ai có thành tựu cao hơn, còn thật sự khó nói!”
“Không sai, hai lửa Thánh Giả, thu hoạch lần này của La Thừa không nhỏ.”
…
Người của viện U Lan rất vui vẻ, trên mặt ai nấy đều lộ ra ý cười, ngay cả Bạch Sơ Ảnh cũng gật đầu.
Nàng ta với tư cách người đứng đầu viện U Lan, thấy sư đệ nhà mình có tiền đồ, nói chung vẫn vui mừng.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, ánh mắt nàng ta chỉ dừng trên người La Thừa trong vài giây, rồi rơi vào Dạ Khuynh Thiên.
Tên này sẽ nhận được Thánh Hỏa cấp mấy đây?
Bạch Sơ Ảnh cũng không phải là coi trọng đối phương, chỉ đơn thuần là tò mò, cũng có rất nhiều người tò mò giống nàng ta.
Trên tế đàn, không ít Phong chủ cũng đều rất mong đợi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất