Vẻ mặt những Bán Thánh khác thay đổi, khá lắm, đây là muốn cho Lâm Nhất đãi ngộ Thánh đồ rồi.
Vừa mới thăng cấp lên đệ tử Thánh truyền, đã muốn trở thành Thánh đồ, đây là muốn một bước lên trời sao!
Hơn nữa nghe ý trong lời nói này, dường như chính Thánh trưởng lão này cũng để mắt đến Lâm Nhất?
Chuyện quái quỷ gì thế này, vừa rồi Dạ Khuynh Thiên còn định đánh ông ta mà!
Phong chủ Tử Lôi lập tức mừng như điên, cười nói: “Được, ta sẽ quay đầu hỏi thằng nhóc này.”
“Thánh trưởng lão, không được, tên này là kẻ có nhiều vết nhơ, một năm trước còn làm ra chuyện xấu xa như vậy. Hơn nữa nhìn lời nói và hành vi của hắn như thế, không có chút ý hối cải nào, khó đảm bảo sau này sẽ không phạm sai lầm lớn.”
Lập tức có người lên tiếng khuyên can.
Thánh trưởng lão khẽ nói: “Kẻ ăn chơi quay đầu mà, đêm qua những lời khuyên răn ta cũng đã xem rồi, tuy làm nhiều điều ác, nhưng đều là chuyện nhỏ. Còn chuyện một năm trước, Thiên Tuyền Kiếm Thánh đã không truy cứu, vậy cũng không cần nhắc đến nữa.”
“Nhưng trước đó thiên phú kiếm đạo của hắn không hiện rõ, khó đảm bảo sau này sẽ không bị đuối sức.” Vẫn có người không cam tâm nói.
Thánh trưởng lão nói: “Không sao cả, bổn Thánh sẽ không nhìn nhầm. Trong lịch sử tông môn, cũng có rất nhiều ví dụ tương tự, ta nhớ có vị Kiếm Thánh. Bốn mươi tuổi vẫn chưa nắm giữ Thần Tiêu Kiếm Ý, mai kia ngộ đạo lập tức một bước lên trời. Ta thấy hắn còn rất nhiều tiềm lực chưa được khai phá, rất đáng để bồi dưỡng.”
Bọn họ bàn luận những chuyện riêng tư, dưới sự cách ly có chủ ý, bên ngoài hoàn toàn không nghe được.
Lâm Nhất cũng không biết mình đã bị để mắt tới, sắp trở thành Thánh đồ của Thiên Đạo Tông.
“Phong chủ Tử Lôi, chuyện này ông mau nắm chặt, thiên phú của hắn không thể lãng phí.” Thánh trưởng lão nghiêm mặt nói.
“Được.”
Phong chủ Tử Lôi vui mừng hớn hở nói.
Những Bán Thánh khác thấy Thánh trưởng lão đã quyết ý, cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Trên đạo đài.
Sau câu kẻ khuyên răn ở đâu của Lâm Nhất, sớm đã lặng ngắt như tờ, không ai trả lời.
Tân đệ tử Thánh truyền không phải là không có cao thủ, nhưng so với Trần Tuấn, cũng chỉ ở mức ngang ngửa.
Cho dù mạnh hơn y, cũng không mạnh hơn bao nhiêu.
Thật sự đối đầu với Dạ Khuynh Thiên, thắng bại vẫn khó nói, khả năng cao cũng là thua, dù sao cũng chỉ là tân Thánh truyền.
Còn những Thánh truyền khác, cho dù có lòng cũng không có tư cách lên sân.
“Dạ Khuynh Thiên!”
Đúng lúc này, trên tế đàn Thánh trưởng lão đột nhiên lên tiếng.
“Có.”
Lâm Nhất trả lời đơn giản.
“Chuyện kẻ khuyên răn dừng ở đây, không được nhắc đến nữa. Nếu ngươi còn nhắc đến, bất kể sau này ngươi có thành Thánh hay không, hiện tại lão phu cũng sẽ đánh đến khi ngươi tâm phục khẩu phục mới thôi.”
Sắc mặt Thánh trưởng lão không đổi, lạnh lùng nói.
“Thánh trưởng lão đã nói như vậy, tất nhiên Dạ Khuynh Thiên không còn gì để nói.”
Lâm Nhất không để ý, lười biếng nói.
Thằng nhóc này!
Phong chủ Tử Lôi đứng ở bên cạnh lo lắng, sợ Thánh trưởng lão đổi ý, nhưng không tiện nhắc nhở trước mặt mọi người.
Thánh trưởng lão không để ý tới hắn, khẽ nói: “Trước tiên nghỉ ngơi nửa canh giờ, đưa mấy người bị thương xuống, đợi vết thương hồi phục rồi chính thức bắt đầu buổi lễ sắc phong.”
Có thể thấy vị Thánh trưởng lão này vẫn tương đối nhân từ.
Vừa không trừng phạt Lâm Nhất, cũng không tước đoạt tư cách Thánh truyền của những kẻ bại trận này.
Nửa canh giờ trôi qua.
Thánh trưởng lão đọc văn tế, sau đó ban xuống bồ đoàn, các tân Thánh truyền đều ngồi xếp bằng lên trên.
“Lão phu sẽ thắp Thiên Đạo Thánh Hỏa lên, các ngươi ở đây ngộ đạo, sau khi được Thánh Hỏa thừa nhận thì chính thức trở thành đệ tử Thánh truyền.”
Lời Thánh trưởng lão vừa dứt, cùng với các Phong chủ khác trên tế đàn bay vút lên không.
Bọn họ mỗi người kết ấn, mười ngón tay biến hóa, thánh huy rực rỡ chói mắt, chẳng bao lâu trên đỉnh đầu mọi người xuất hiện linh trận cổ xưa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất