Cảnh tượng này, lập tức khiến mọi người kinh hãi. 

 

 

Lá gan của Dạ Khuynh Thiên này cũng quá lớn rồi! 

 

Đòn này của Bạch Sơ Ảnh, một thật tám giả, chỉ có thanh kiếm bị Lâm Nhất kẹp lấy là thật sự nhằm vào hắn. 

 

Tám thanh kiếm còn lại đều không phải, nhưng chỉ cần Lâm Nhất động đậy, giả sẽ lập tức hóa thật. 

 

Đòn này của Bạch Sơ Ảnh, không chỉ khảo nghiệm thị lực, mà còn khảo nghiệm dũng khí. 

 

“Chuyện này... Sao có thể?” 

 

Trên đài cao, cuối cùng sắc mặt Bạch Sơ Ảnh cũng lộ ra chút thay đổi, không nhịn được nói: “Ngươi nhìn ra bằng cách nào?” 

 

Lâm Nhất chắp tay sau lưng, nhìn về phía Bạch Sơ Ảnh cười nói: “Ta và sư tỷ tâm ý tương thông rồi.” 

 

“Đồ tồi, đừng trêu chọc nữa, có thể đi rồi. Thần văn Nhật Nguyệt đúng là ở chỗ này, để hôm khác đến xác định vị trí cụ thể...” 

 

Ngay lúc này, giọng nói của Tiểu Băng Phượng từ trong hộp kiếm Tử Diên ung dung truyền ra. 

 

Rắc, thân kiếm bị gãy, thanh thánh kiếm bị Lâm Nhất kẹp lấy theo đó đứt đoạn. 

 

Mọi người lập tức hít ngụm khí lạnh, sắc mặt ồ lên kinh hãi, sức mạnh khổng lồ này, là cái quái gì vậy! 

 

Hoàn toàn không thấy hắn dùng lực, vậy mà thánh kiếm đã gãy? 

 

Lâm Nhất lắc đầu, khẽ thở dài, cười nói: “Đã qua ba chiêu, Dạ mỗ vốn nên ở đây, chỉ tiếc là... Chư vị có thành kiến với ta quá sâu, vậy thì quần phong luận kiếm này không đợi cũng được, xin phép đi trước!” 

 

Bạch Sơ Ảnh hơi sững sờ, không biết tên này đang giở trò gì, vừa rồi còn mặt dày muốn ở đây. 

 

Nhưng sau khi thực sự đỡ được ba chiêu, thì đi mất, khiến người ta hoàn toàn không nắm được đường lối. 

 

Bạch Sơ Ảnh không khỏi nói: “Dạ Khuynh Thiên...” 

 

Nhưng Lâm Nhất không để ý tới nàng ta, chộp lấy bầu rượu từ xa rồi xoay người rời đi. 

 

“Ha ha ha, người đời cười ta quá điên cuồng, ta cười người đời chẳng nhìn thấu. Chẳng thấy mộ phần hào kiệt Ngũ Lăng, không hoa không rượu cuốc làm ruộng.” 

 

Hắn vừa uống rượu vừa cười lớn đi, biết rằng lúc này tuyệt đối không thể quay đầu, trong ánh mắt ngơ ngác của mọi người, nhanh chóng rời khỏi. 

 

Bước chân ban đầu rất chậm, nhưng sau năm bước thì càng đi càng nhanh, chẳng mấy chốc đã không còn nhìn rõ nữa. 

 

“Đây vẫn là đại sư huynh sao? Quá ngầu rồi!” 

 

“Đuổi theo đuổi theo!” 

 

Sau khi đệ tử Tử Lôi Phong bừng tỉnh, vội vàng đuổi theo, nhanh chóng chạy đến. 

 

Vút vút vút! 

 

Lâm Nhất rời khỏi đại điện U Lan, rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, coi như không làm nhục sứ mệnh. 

 

“Thần văn Nhật Nguyệt thật sự ở chỗ này sao?” 

 

“80-90%, chỉ là tạm thời chưa thể xác định cụ thể ở đâu, hì hì, lần này đến Thiên Đạo Tông là đúng chỗ rồi.” 

 

Trong bí cảnh Tử Diên, giọng nói của Tiểu Băng Phượng cực kỳ hưng phấn. 

 

“Vậy thì tốt, suýt nữa là không chống đỡ nổi rồi.” 

 

“Hừ, bổn Đế thấy ngươi hưởng thụ lắm mà... Thánh nữ U Lan kia, cuối cùng còn gọi cả tên ngươi nữa.” 

 

“Ngươi thôi đi, ai biết Dạ Khuynh Thiên đã làm cái gì, ta thấy con bé đó mấy lần không nhịn được, thật sự muốn ra tay giết ta. Ta chỉ cần dám trả đũa, chắc chắn những người khác sẽ xông lên vây đánh, chết không minh bạch ở đây thì quá thiệt.” 

 

Vừa rồi Lâm Nhất cũng là cắn răng chịu đựng, mới chống được lâu như vậy. 

 

Dù rất nhiều chuyện hắn không biết, nhưng cũng có thể nhìn ra, chắc chắn sát ý của Bạch Sơ Ảnh không phải giả vờ. 

 

“Hì hì, rõ ràng những người khác rất chấn động, nhưng chẳng hề cảm thấy Dạ Khuynh Thiên có gì không đúng, không thấy bị đổi người. Bổn Đế phát hiện ra rồi, ngươi căn bản không cần suy đoán gì cả, diễn đúng bản sắc là được, đều là trai tồi.” 

 

“Câm miệng.” 

 

Sắc mặt Lâm Nhất tối sầm, hắn và Dạ Khuynh Thiên không phải cùng loại người. 

 

“Đại sư huynh, huynh đi chậm chút, ta sắp không đuổi kịp rồi.” Trần Phong ở phía sau thở hổn hển đuổi đến. 

 

Y nhìn Lâm Nhất, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái. 

 

“Đại sư huynh!” 

 

Những đệ tử khác của Tử Lôi Phong, sau khi đuổi kịp, cũng vô cùng kính phục nhìn về phía Lâm Nhất. 

 

Sau hôm nay, thật sự phải nhìn Dạ Khuynh Thiên bằng con mắt khác. 

 

Trên mặt Lâm Nhất hiện ra ý cười, khá là thú vị nhìn đám người này, vừa định học theo giọng điệu của Dạ Khuynh Thiên, châm chọc bọn họ vài câu thì. 

 

Trên không trung viện U Lan, bỗng vang lên từng trận tiếng tơ trúc, trong âm điệu lan tỏa sự thanh tịnh khiến lòng người lắng lại. 

 

Lâm Nhất vội vàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy nhóm phụ nữ búi tóc, eo thắt váy dài, vai khoác dải lụa, thân trên chỉ mặc vài mảnh vải gần như lộ ra, nhưng không thể nhìn rõ, khóe miệng khẽ cong kèm theo ý cười. 

 

Các nàng ta như ngược gió mà đến, lần lượt diễn tấu trống lưng, phách bản, tiêu ngang, hoa bay đầy trời, mây khí trôi nổi. 

eyJpdiI6IkpzU3BCbHZ6WHpFYkJiVDNGSWxPQkE9PSIsInZhbHVlIjoiUVk5SDhIMlozOTdtXC9tQ0pEdGlaNXVmWkx3bmJ4MzNjVTV3MWJpR3E1c1pwSXUxc1dLV3k1bFlIXC9JUjZvbkdGIiwibWFjIjoiZjcxOTUzNWEwNGMyMGYxMTNjZTJhZWExN2UxOGJlNzc2YmIxYjY5MjIzNWFiNWZhYjhkYjJlNjc3MDg4YzEzNyJ9
eyJpdiI6InpESUtVV3JjTUJuN2VGOEVralcwNGc9PSIsInZhbHVlIjoiZnoyY2hVNXNnYUJRYkZreWJGZWRpb0s1TThOV1RGcVlFdjUwTFNObWNxQ1lvYzk5cjFLVldWSkt0UVhDVVhjUEZKTDhwZnZIZGhyWkF5TjNzaE0za1NXV1RhckVNNFFjSWIrMm5xMTJxK1RTK1dldlA5RDVDR1FHYysySkRIZ1dSb3JoVk1DdE9VOEJFbmpSWWVWZ0w3K1Flcm4rSHFLcldMYytLWFU2ZEpOYU5UMER1RUFrQVNUOGN2RlpxcEdMNzdGK1NzSm9LcG1RczdaKzlubzRtcUhUeHBrSUlmbWRoNk1jWkN5RUdBS0J0eElzelJiZlwvMTVkaFkwc3hhMkpmTDFVMVwveFdBUHpkMGlHdmk2TjJVN0lBOVV3SWo5TSs2YVpGOVN2cmtjbGZmcGtXWWp3UlJnK2FITjVVR3NPYiIsIm1hYyI6IjE1NzgyNzk1NzNkOTg1ZTU3NjY4Y2E5MjM4Njg2NTEyZWU5MWY3OTBhNWU5ZjIyODlhMWFkYjlhZjdjNjlkMTcifQ==

Advertisement
x