“Chuyện này không hợp lắm thì phải...” Trần Phong run rẩy, chỉ cảm thấy áp lực nặng như núi. 

 

 

“Vậy ta ở cùng ngươi, buổi tối có thời gian, tiện thể chỉ điểm ngươi thêm chút nữa.” Lâm Nhất tùy ý nói. 

 

Trần Phong vội vàng nói: “Đừng đừng đừng, đại sư huynh, huynh theo ta đi.” 

 

Gã muốn khóc không ra nước mắt, chỉ đành cắn răng trên núi, tùy tiện tìm nơi vắng vẻ cho Lâm Nhất ở. 

 

Lăng Ba Các! 

 

Nơi này đã hoang phế nhiều năm, linh trận liên kết thánh mạch đều đã mất hiệu lực, đơn sơ đến mức có chút đáng sợ. 

 

Trần Phong vốn tưởng đối phương sẽ nổi trận lôi đình, ai ngờ Lâm Nhất phất phất tay, để gã cứ thế rời đi. 

 

Đến khi rời khỏi, gã vẫn cảm thấy có chút không chân thật. 

 

Cùng lúc đó, ở nơi khác của Tử Lôi Phong, trong tòa điện ngọc ngà lộng lẫy, mây tím bao phủ, sau khi Hồ Hạo nhận được tin tức lập tức nổi giận. 

 

“Cái tên phế vật này, vậy mà còn dám quay về, muốn chết!!” Hồ Hạo vô cùng tức giận, dọa mấy sư đệ đến báo tin mặt mày tái mét. 

 

Vào Lăng Ba Các, Lâm Nhất thu dọn đơn giản, rồi gọi Tiểu Băng Phượng ra. 

 

“Sư huynh của ngươi không đáng tin lắm nhỉ!” Tiểu Băng Phượng vừa ra lập tức cười hì hì nói. 

 

Lúc này Lâm Nhất cũng đau đầu không ít, dường như Dạ Khuynh Thiên này trong tông môn rất có “danh tiếng”, người người thấy đều tránh, đến cả sư đệ cùng đỉnh cũng không chào đón. 

 

Bay bướm ngang ngược e rằng là chạy không thoát rồi, thật ra điều này cũng còn đỡ, mấu chốt là rốt cuộc gã đã phạm chuyện gì? 

 

Lâm Nhất không thể chủ động đi hỏi, như vậy sẽ quá kỳ quái. 

 

Nhưng cứ không rõ ràng như thế, trong lòng không yên. 

 

“Có lẽ đại sư huynh có dụng ý khác.” Lâm Nhất chuyển đề tài, nói: “Ngươi cảm ứng được thần văn Nhật Nguyệt ở đâu chưa?” 

 

“Không vội, để bổn Đế bấm tay tính đã.” 

 

Tiểu Băng Phượng đưa ngón tay ra bấm tính, trên mặt đất rất nhanh xuất hiện từng vòng linh văn, vô số linh văn chồng lên nhau, ánh sáng không ngừng bốc lên. 

 

Hô hô! 

 

Gió bão trong phòng đột ngột nổi lên, Tiểu Băng Phượng lơ lửng giữa không trung, nàng ta đưa tay mạnh mẽ vung. 

 

Vút vút vút! 

 

Linh văn trên mặt đất lập tức tan đi như đom đóm, ban đầu chúng bay tán loạn không theo quy luật, xoay mấy vòng rồi cuối cùng cùng bay về phía cửa sổ. 

 

Lâm Nhất và Tiểu Băng Phượng vội vàng đi đến bên cửa sổ, chỉ thấy những đốm đom đóm ấy hóa thành từng tia sáng nhỏ, bay về phương hướng nào đó rồi rất nhanh biến mất không thấy đâu nữa. 

 

“Chỉ có thể xác định phương hướng thôi sao?” 

 

Lâm Nhất nhẹ giọng nói. 

 

Thiên Đạo Tông rộng lớn như vậy, chỉ xác định được phương hướng thế này, e rằng rất khó tìm thần văn chí tôn. 

 

Tiểu Băng Phượng không để ý tới Lâm Nhất, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, cười nói: “Thần văn Nhật Nguyệt vẫn còn ở đây, trước đó bổn Đế cũng không nắm chắc lắm, Lâm Nhất, mau tìm xem có bản đồ không.” 

 

Hai người lại lục lọi trong Lăng Ba Các, rất nhanh tìm ra quyển bản đồ địa lý núi song của Thiên Đạo Tông. 

 

Thiên Đạo Tông nội môn có hai cung ba viện một trăm lẻ tám đỉnh, hai cung là cung Thiên Âm và cung Đạo Dương. 

 

Ba viện thì là viện Huyền Nữ, viện U Lan và viện Thánh Nữ, một trăm lẻ tám Phong về địa vị thấp hơn hai cung ba viện. 

 

“Viện U Lan, ngươi biết nơi này không?” Tiểu Băng Phượng nói. 

 

Lâm Nhất lắc đầu, hắn vừa mới tới Thiên Đạo Tông, làm sao có thể rõ ràng. 

 

“Vậy bắt đầu từ nơi này đi, bổn Đế ước chừng hẳn là ở gần đây...” Tiểu Băng Phượng chống cằm nói. 

 

Lâm Nhất lắc đầu nói: “Thần văn Nhật Nguyệt là thần văn chí tôn, không dễ dàng bị tìm ra như vậy.” 

 

“Quan trọng nhất là, Thiên Đạo Tông có biết chuyện thần văn Nhật Nguyệt hay không? Nếu biết rồi, e rằng rất khó lấy được.” 

 

Tiểu Băng Phượng trầm ngâm suy nghĩ, gật đầu nói: “Có lý, nhưng vẫn phải xác định trước, rốt cuộc thần văn chí tôn có ở viện U Lan hay không, ngày mai ngươi tự mình qua đó xem, đến lúc đó bổn Đế sẽ có thể xác định.” 

 

“Được thôi.” 

 

Trực giác Lâm Nhất cảm thấy viện U Lan này có chút quỷ dị, không phải nơi tốt lành gì. 

 

Nửa khắc sau. 

 

Khi Lâm Nhất chuẩn bị tu luyện, Trần Phong - người vừa nãy dẫn đường cho hắn, quay trở về, sắc mặt căng thẳng nói: “Đại sư huynh, Phong chủ gọi huynh đến điện Tử Lôi.” 

 

Điện Tử Lôi tương đương với đại điện tông môn của các thế lực bình thường, nếu không có chuyện đặc biệt trọng đại, sẽ không dễ dàng triệu tập đệ tử đến. 

 

“Có chuyện gì?” 

 

Lâm Nhất nói. 

 

“Đại sư huynh không chào hỏi đã quay về, phong chủ rất tức giận, hiện tại trưởng lão, chấp sự trong tông đều đã đến đủ rồi.” 

 

“Phong chủ nói thế nào?” 

 

“Phong chủ bảo đại sư huynh trong nửa nén hương lăn đến, nếu không... Thì vĩnh viễn đừng quay về Tử Lôi Phong.” 

 

Trần Phong run rẩy nói, sợ Lâm Nhất trút giận lên đầu mình. 

 

“Đi thôi.” 

 

Lâm Nhất đang ngồi xếp bằng lập tức đứng dậy, nhìn Trần Phong còn đang ngẩn người nói: “Ngươi dẫn đường.” 

 

Trần Phong phải mất lúc lâu mới hoàn hồn, Dạ Khuynh Thiên này... Thật sự hơi đổi tính rồi. 

 

Không biết phong chủ nổi giận sẽ có hậu quả thế nào sao? 

 

Nhưng gã cũng không dám hỏi nhiều, đi phía trước với vẻ căng thẳng, Lâm Nhất thì vẫn bình tĩnh, vẻ mặt không hề thay đổi. 

eyJpdiI6InVUMkV2Zm5UR0NqXC9pNmF1UkhRNjJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImlvRFFKQVNLRFNFMFB2TUxQWmxvRVZMUEUxZG1HSXNGRnhmeU5DeTZ5a3hOM3lJYzlVaVBCQkROSVVyUTJNbEgiLCJtYWMiOiJmMmZhYzllNDY0NGRmZTQwZDk1YzY5MDgyZmE3MDc3NjM0OWRiZDE0YjcxY2M1MzQ2MDBkYTc1MjQwMjU3MmFjIn0=
eyJpdiI6IlpsNFZLSDMzeEhESmVBXC9XYk96cXBRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkxsVEVHK2pCRERpZ0o0XC9CejZaWVpKanVJZ2E0M3VyeDVrZFVxXC9JWW9HeXdaMVJuUEFrVit2VnlVbmVRNzdkYkdGQWhLMHhiWkh2MXVaQkg0SCt1TGNsNU12TWVIbWFXMzNyVkdER292UmJFV2VXWW5oXC9naUxUc3RjVmNTYk81c3R0ZDBxNWlXeEVOWWRqaHJDWHI5WmRPa29JbkJcL2RsWVpTXC9FYlpHSllRRFhoQUhuejBkU3lDT1VMRVVxRUFBenloRGZMeTB5OWQ5TUhOTXRIU1JRVHp5dXBHRUVpbENncHlVeFlVNjltdHNTVER2WUFiaFl0WDVwalRuN0pcL01PMGtJK3RiS0ZQVjRoZ21PMStOSFZRYTk5YVBjQUFBTWNVVmQ5MTRYcHE1OXVRclBrSHBlZ1dteWxDQys1Qkw5IiwibWFjIjoiNGY2YjZjZjkxNzI0MGIzZjc2NzNmMmFlM2U3MGFkYjU4ZjdlZTFlYzk4M2M3NDQ0NGYwMmZkNjIyNjA4NzE5ZiJ9

Advertisement
x