"Miễn bàn". 

 

Lâm Nhất nhạt giọng. 

 

Đối phương khác với Mộc Tuyết Linh, dẫu có rượu Bán Thần cũng không thể lập tức đột phá Thánh cảnh. 

 

Còn chuyện bóp chết Thiên Huyền Tử lại càng viển vông. Có cho Cổ Tuấn thêm lá gan, chưa chắc ông ta đã dám sờ vào cọng lông của Thiên Huyền Tử. 

 

"Ta đi đây". 

 

Lâm Nhất cùng Cổ Tuấn uống thêm vài chén, rồi cáo từ. 

 

"Này!" 

 

Khi hắn sắp xuống núi, Cổ Tuấn gọi với theo: "Vài bữa nữa lão phu sẽ rời cung Thiên Hương. Sau này muốn tìm ta, nhớ đến Đông Hải!" 

 

"Được". 

 

Lâm Nhất khựng lại, đáp một tiếng. 

 

Cổ Tuấn nhìn bóng lưng hắn xa dần, cảm khái lẩm bẩm: "Tiểu tử, ngàn vạn lần đừng có chết đấy... Thiên Huyền Tử, Thiên Huyền Tử... haiz!" 

 

… 

 

Rời cung Thiên Hương, Lâm Nhất đến Thiên Tinh Các ở khu Chu Tước, giao toàn bộ bảo châu Huyền Vũ cấp Bán Thánh cho An Lưu Yên. 

 

Ngoài ra, còn có nhiều thánh khí truyền thừa lấy từ kho báu Huyền Vũ, hắn cũng giao cả cho nàng ta. 

 

"Công tử sắp đi rồi ư?" 

 

An Lưu Yên rót trà, hỏi như thể chẳng mấy để tâm. 

 

"Ừm, ta sẽ đến Thiên Đạo Tông". 

 

Lâm Nhất không giấu diếm. 

 

An Lưu Yên quay lưng về phía hắn, bàn tay đang rót trà khựng lại đôi chút. Việc Lâm Nhất ghé qua, nàng ta đại khái đoán được. Nhưng không ngờ hắn nói thẳng nơi sắp đến. Điều này có nghĩa là hắn hoàn toàn tin nàng ta. 

 

"Tiếp theo, ta muốn bế quan một thời gian". 

 

"Ta hiểu. Công tử cứ ở đây tĩnh tu, ta đảm bảo sẽ không ai quấy rầy", An Lưu Yên bưng trà đến, mỉm cười dịu giọng. 

 

Lâm Nhất khẽ gật đầu. Hắn đến nơi bế quan, lập tức ngồi xếp bằng, vận hành tâm pháp tầng sáu của kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế. 

 

Tu vi đã tới đỉnh Sinh Huyền, lúc này hắn chủ yếu củng cố căn cơ, khiến cho khí Sinh Huyền không ngừng ngưng luyện, thẩm thấu vào máu thịt, xương cốt, tứ chi bách hải. 

 

Vì vậy hắn chỉ dành nửa thời gian cho việc ấy, nửa còn lại dồn vào tu luyện kiếm đạo. 

 

Về kiếm đạo, hiện tại hắn tập trung vào Huỳnh Hỏa Thần Kiếm và kiếm Khoảnh Khắc Sơ Khai do chính mình sáng chế, tạm gác Huyền Lôi kiếm pháp sang một bên. 

 

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thoáng chốc một tháng đã trôi qua. 

 

Là sát chiêu duy nhất do bản thân hắn tự ngộ, lần này Lâm Nhất quyết định đập nát rồi luyện lại kiếm Khoảnh Khắc Sơ Khai, hòa vào trong đó rất nhiều lĩnh ngộ mới, tu thành một tầng cảnh giới hoàn toàn khác. 

 

Hắn đứng dậy, lấy bí tịch Huỳnh Hỏa Thần Kiếm ra. 

 

Huỳnh Hỏa Thần Kiếm là do Kiếm Tổ năm xưa sáng lập, mà Kiếm Tổ lại là một trong số ít người có thể tranh cao thấp cùng Thanh Long Thần Tổ. Kiếm pháp do ông ấy sáng lập không hề cất giấu. 

 

Hầu như các thánh địa trong thiên hạ đều có lưu trữ, năm ấy chiêu này từng làm chấn động Côn Luân. 

 

Chỉ là cửa ải tu luyện quá cao: tổng cộng mười ba kiếm, mỗi kiếm đều cực kỳ phức tạp, tương đương một môn kiếm pháp cấp Quỷ Linh thượng phẩm. 

 

Phải tới cảnh giới Sinh Tử mới có thể luyện, lại cần ngộ tính cực cao, yêu cầu về kiếm ý cũng rất khắt khe. 

 

Lâm Nhất nắm giữ kiếm ý Thiên Khung viên mãn, giờ tu vi cũng đã tới cảnh giới Sinh Tử, so với người cùng cảnh giới có ưu thế rất lớn khi luyện kiếm pháp này. 

 

"Ta sẽ luyện kiếm thứ nhất đến Hóa Cảnh trước!" 

 

Hắn tự nhủ. Chỉ khi thực sự tu luyện tới Hóa Cảnh mới coi là biến nó thành của mình, mới tính là thật sự nắm được kiếm thứ nhất. 

 

Trong một tháng, ngoài việc luyện lại kiếm Khoảnh Khắc Sơ Khai, phần lớn thời gian Lâm Nhất đều vùi đầu tham ngộ Huỳnh Hỏa Thần Kiếm. 

 

Qua trận chiến với Gia Cát Thanh Vân trước đó, hiểu biết của hắn về ánh sáng đom đóm (Huỳnh Hỏa) đã đạt đến mức huyền diệu khó nói. 

 

Hắn rất tin tưởng bản thân có thể luyện kiếm thứ nhất này đến Hóa Cảnh. 

 

Lâm Nhất ngồi xếp bằng, như một lão tăng nhập định, bất động như tượng. Toàn bộ ý thức tụ về một điểm nơi ấn đường. 

 

Vù vù... ngoài tiếng gió, bí cảnh này không còn bất cứ âm thanh nào khác. 

 

Suốt bảy ngày, không gian quanh hắn chỉ có tiếng gió gào rít không dứt. 

 

Vù vù! 

 

Gió càng lúc càng dữ, dường như trong gió hiện ra từng thanh trường kiếm. Trông như gió cuộn quanh thân hắn, nhưng thực chất là từng thanh kiếm đang nhẹ nhàng bay lượn. 

 

Những luồng gió xuyên qua thân thể hắn, còn thân thể hắn như trong suốt, kiếm cũng xuyên được qua. 

eyJpdiI6Ik5mTzVWOXRCcTR2NGdhQ0U1YU9oM0E9PSIsInZhbHVlIjoiWmZyYmJjTEJHUllWM0U5MDZ1MWtLQzRLV1pjc25FZytLeXduODQ4TEJJRTJCU2VPR1dqWnJ1dVNmc3hTSFwvZjMiLCJtYWMiOiI4YmY5OGZhOWFhMWQ5ZDc0MTQ4MzVjNDRhNWRjZThkNzk4NTM0NGUyNzkwZDA2ZDVjYjhlNjlmNGFiZTFjYWU4In0=
eyJpdiI6IkFCOHp2XC8ySWZvd0JVTlVteWp1TzVRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkRzYlRTaGJhZjVrS2Z6aW9sczd3N1hSb202aW9IOExMaVdta25UTk90Wnp3Tkk3eHZkTmVzZDl6NlBZemNPSWhPOHBcL0NrM1VCVHJ6ZkgwYUlieHEzM2VMOGFmXC82b1J6cXIyYzZybU5xajJDMUpPbjRYUmRSeGlXdzlYTmFVcmZTWVRDb1FEZEphaUU5WHpVRDRNcUp3WHJrcUlvQ3YyZ0JOZU44M1dadE52a0N2bWJnWTd0Y2xEVWlRbjZaOHd4WGk3amVJa0xsSnRhNlBCZ1hKc3FYWE9IbzgxeUZ0VUUrVHBQVjVLN0J4cGFBXC84Vlcya0czdTAzWjFKQmZ3SU5icUJnSXNGQUdOZE8yaUx5ejJCMStpdDNYS2MrZXA4Q1A0VzJwcU1ERjhWSkg4c2xZWW5KMkpKZnNseG9pcHhZWDN0U08zdloyMVwvM0dWM01jb1lNRGc9PSIsIm1hYyI6ImIwNjU4NTg0NTViMWQ2NmJhNTdhZTlhZTNkMDg5ZGY5MGE3NzYyODc4MmY4YWI4YzE5NmFhMGY1ZmVjYmMwZWMifQ==

"Ánh sáng đom đóm, dám tranh phong với mặt trời!"

Advertisement
x