Có thị nữ khẽ cười nói. 

 

“Nam Cương thịnh hành cổ giáo, còn có thi quỷ hoành hành, là vị điện hạ nào vậy?” Mai Tử Họa trầm ngâm nói, trong mắt lộ ra vẻ chờ mong. 

 

“Vâng, Cửu công chúa.” 

 

“Cửu công chúa à, nói ra thì đã lâu không gặp đầu trọc Lưu Thương rồi, he he, lần này ta cầm theo nhiều rượu ngon như vậy, đủ cho hắn ta uống no, đi thôi.” 

 

Mai Tử Họa cười, lập tức đứng dậy rời đi. 

 

“Công tử, kế hoạch của công tử đã nói với vị công tử Táng Hoa kia chưa?” Có thị nữ khẽ hỏi. 

 

“Khư Hải Huyền Vũ nguy hiểm trùng trùng, nào có thời gian đi hỏi, huống hồ biết hắn là công tử Táng Hoa rồi, cũng không biết có thích hợp hay không, để sau hãy nói.” 

 

Mai Tử Họa cười khổ, đây vốn là kế hoạch ban đầu của y, nhưng Khư Hải Huyền Vũ cho đến khi kết thúc. 

 

Đều không rút ra được cơ hội để hỏi, còn về kế hoạch kia, thì càng khiến người ta vô cùng xấu hổ. 

 

Năm đó y mạnh miệng nói, có y ở thì đứng đầu bảng Lang Nha tuyệt đối không chết được. 

 

Nhưng thật sự đến Khư Hải Huyền Vũ, mấy lần đều là Lâm Nhất ra tay, y mới may mắn sống sót. 

 

Nửa canh giờ sau. 

 

Phân đà Minh Tông, trong căn phòng yên tĩnh. 

 

Hai mắt Hoàng Huyền Dịch bị buộc vải đen, gã ngồi xếp bằng, tu luyện chí bảo của Minh Tông là Nhật Nguyệt Thánh Điển. 

 

Thật ra hai mắt của gã vẫn luôn có cơ hội khôi phục, nhưng gã ngoài ý muốn phát hiện, sau khi mù hai mắt, tu luyện Nhật Nguyệt Thánh Điển này càng thuận lợi. 

 

Thậm chí có cơ hội rất lớn, tu luyện ra Nhật Nguyệt Thần Mục trong truyền thuyết! 

 

“Đợi đến khi đạt đến cảnh giới Niết Bàn, thần mâu Nhật Nguyệt hẳn là có thể hoàn toàn thành công rồi, đến lúc đó dùng viên Càn Khôn Tạo Hóa Hoàn này, he he, cảnh giới Bán Thánh ai có thể là đối thủ của ta!” 

 

Hoàng Huyền Dịch lộ ra nụ cười, trên bàn trước mặt gã đặt bình ngọc. 

 

Bên trong chứa chính là Càn Khôn Tạo Hóa Hoàn, chính là gã lén tìm được trong kho báu Huyền Vũ, vẫn luôn chưa nói cho bất kỳ ai. 

 

Trong truyền ngôn viên Càn Khôn Tạo Hóa Hoàn này có thần thông cực kỳ huyền diệu, khi luyện hóa có thể khiến nhục thân càn khôn nghịch chuyển, tái tạo âm dương, trên Cửu Nguyên Niết Bàn tiếp tục Niết Bàn thêm lần nữa! 

 

Đây là thánh đan vô cùng thần kỳ, đan thuốc cụ thể đã sớm thất truyền, cho dù không thất truyền cũng chưa chắc có thể luyện chế ra. 

 

Vật liệu nó cần cực kỳ hiếm thấy, có rất nhiều thứ đã tuyệt tích. 

 

“Hừ, đến lúc đó, ta lấy mạng chó của ngươi!!” 

 

Sắc mặt Hoàng Huyền Dịch đột nhiên trở nên dữ tợn đáng sợ, ngàn lần không ngờ, Lâm Tiêu kia chính là công tử Táng Hoa Lâm Nhất. 

 

Nếu sớm biết, ba ngày trước, gã sẽ không rời đi dễ dàng như vậy. 

 

“Đáng chết, vận khí con chó này quá tốt rồi, Thiên Huyền Tử giáng lâm cũng không giết được hắn.” 

 

Hoàng Huyền Dịch nghĩ đến đây, sắc mặt trở nên càng thêm dữ tợn. 

 

“Sớm muộn gì cũng có một ngày, sớm muộn gì cũng có một ngày, ta nhất định...” Hoàng Huyền Dịch nghiến răng nghiến lợi nói. 

 

Nhưng lời còn chưa dứt, kiếm quang gào thét lao tới, cổ gã xuất hiện vết thương đáng sợ, máu như suối phun trào ra. 

 

Két! 

 

Có bóng người đẩy cửa bước vào, trong khoảnh khắc thu kiếm về vỏ, bịch, đầu của Hoàng Huyền Dịch bay ra ngoài. 

 

Lâm Nhất tiến lên lấy đi bình ngọc trên bàn, nhìn mấy lần xong cất đi, sau đó giật tấm vải đen trên đầu đối phương xuống. 

 

Hắn không vội vàng quấn lên hai mắt của mình, sau đó thúc giục Quy Thần Biến, biến thành bộ dạng của Hoàng Huyền Dịch, cứ như vậy nghênh ngang rời đi.

Lâm Nhất rời đi bình thản, dọc đường đệ tử Minh Tông đều chào hỏi hắn.  

 

Đợi khi ra khỏi địa bàn của Minh Tông, hắn mới lấy chiếc bình ngọc ra, khẽ lẩm bẩm: "Càn Khôn Tạo Hóa Hoàn? Dùng ở cảnh giới Niết Bàn? Hàng tốt, nhận vậy". 

 

Đi được một quãng, hắn tùy ý giật mảnh khăn đen trên đầu xuống.  

 

Đến khi người của Minh Tông phát hiện Hoàng Huyền Dịch đã chết, Lâm Nhất đã tới cung Thiên Hương và gặp Mộc Tuyết Linh. 

 

Vào cung Thiên Hương cũng không khó, hắn dịch dung thành Cổ Tuấn mà ung dung bước vào, chỉ khi gặp Mộc Tuyết Linh mới khôi phục dung mạo thật. 

 

Mộc Tuyết Linh tắm mình trong lớp thánh quang mơ hồ, như ánh rạng đông phủ lên vai, thuần khiết và nhẹ bẫng.  

 

Bên cạnh nàng ta, Nguyệt Vi Vi vẫn nằm trên giường ngọc, mê man chưa tỉnh. 

 

"Vi Vi còn ngủ bao lâu nữa?" 

 

Lâm Nhất đã có chuẩn bị trong lòng về giấc ngủ sâu của nàng ta. Trong trận chiến ba ngày trước nàng ta đã dùng tới sức mạnh không thuộc về mình. 

 

"Có lẽ ba tháng, có lẽ nửa năm". 

 

Mộc Tuyết Linh không ngoái lại, nhạt giọng đáp. 

 

Lâm Nhất bước lên, nhìn Nguyệt Vi Vi khép chặt mi, trầm ngâm không nói.  

 

Hôm ấy hắn đã khá bất ngờ. Cô gái này trông yếu mềm, nhưng trong xương tủy lại kiên cường vô cùng. 

 

"Sẽ không sao chứ?" Lâm Nhất hỏi, vẫn chưa yên tâm. 

eyJpdiI6ImpUSkE0ZmNHcmpvZkFETGM4Z2ZEU3c9PSIsInZhbHVlIjoiODIyb0kxaVZCclJKMXhaVjBlYjNsRnpiV3NCenZobEZhUFJcL0xwek1rb1U3TjVObHZsWUhseWwweGN2K0ltOWoiLCJtYWMiOiI0YzM0NTBmODA5NTNjNzg2NjQyYzBjN2ZmMzJjOWRhNDRjOGU1YTdlYzNlZWY5MjNjNzQwNTFjMTczYTZhYTJjIn0=
eyJpdiI6IkFUVFhRWnVvWTdQcjZHWW5tMWlERUE9PSIsInZhbHVlIjoiUytTeU9cL2cwSlU2TENyVFNobXpaZ245R2J2S1JPRGVMeGhRN2c0aDNmeXFMZEMra0xPTkJ0VURlbzZcL3oyR0FpMjM4SWtSTjV4WXBMbTRxZDNQT1Q5MUZIQ2E3Vis3YlljbmVVVWRWWXFBeUZvakg5OTdLdlJUbFBsMWNOMmNQT0x5aXl5azVcL3NiVG1jWnhESm5lNk5cL3c0R21VSG5LZlV4ejA0R3pVSzVRdnVwZ1JHOWwyUHpzOU9hbTFmeGh2Y1hhWkhweFlVTXBIRHVzSDJXeUgrZWlaMHpudkR4VUJ4XC9wVkRNaXRDa005YkZ4Q3NqSXFKRmJuWHJpTkNwZzJtZ0piMEhFK0RzRUErRjRqS1ZUVnZEMnk3Sm01dlAwUTc2NUkxbnQ3VFdFam9CbVwvSVZ0ZUJiWVVqc0FYUVZHUEMrRVZIQXNHbU16bzFzdlwvQTM2dDdTSlp6a3hOYjFDblBpN2pzaTdmbDU0OD0iLCJtYWMiOiI5Y2Q0MmQ1MTM0OWRhZWVmNWZhOWNjMTAzM2I4NDRiMzM3ZjgyNTdmN2M5NjA1Nzc0ZjQzYzVhMzBkYjU4OGYzIn0=

"Rốt cuộc huyết mạch Thiên Yêu là thứ gì?"

Advertisement
x