Gã có thể ngông cuồng trong đám đồng lứa, nhưng gặp Bán Thánh vẫn biết sợ, nào dám điên cuồng như Lâm Tiêu chứ. 

 

“Cút ngay!” 

 

Bán Thánh áo tím đánh bay Cổ Tuấn, nhìn thấy Lâm Nhất đang không ngừng tiến đến trong không trung, khóe miệng nhếch lên nụ cười dữ tợn. 

 

Ông ta nhìn chằm chằm vào ngực Lâm Nhất, nơi mà giáp Vạn Lân đã sớm vỡ nát, hai mắt hơi nheo, nụ cười càng thêm sâu. 

 

Ông ta đang cười, Lâm Nhất cũng đang cười. 

 

Khi sắp tiếp cận, Lâm Nhất đột nhiên dừng giữa không trung, đúng lúc mọi người còn tưởng hắn sợ rồi. 

 

Lâm Nhất mở rộng năm ngón tay phải, đột ngột đẩy mạnh về phía trước. 

 

Cửu Lôi Đế Hỏa còn sót trong cơ thể được rót vào lòng bàn tay phải, giây sau chín sợi xích trào ra mãnh liệt. 

 

Ầm! 

 

Bầu trời đột nhiên tối sầm, dưới bầu trời, vô số tia sét xé rách hư không. 

 

Lâm Nhất như hóa thân thành thần linh khống chế sấm chớp, giận dữ hét lên giữa không trung: “Mười vạn sấm sét, nghe theo lệnh ta!” 

 

Ầm ầm ầm! 

 

Vô số tia sét, chiếu sáng gương mặt đầy nghiêm nghị của Lâm Nhất, xích sấm trong lòng bàn tay lập tức đánh trúng Bán Thánh áo tím. 

 

Phụt! 

 

Bán Thánh áo tím phun ra ngụm máu, lập tức bị đánh bay hàng trăm mét, chưa kịp thở, con ngươi ông ta đột nhiên co rút. 

 

“Cái đồ khốn nạn nhà ngươi!” 

 

Bán Thánh áo tím tức giận chửi rủa, sau lưng ông ta có chín con rắn sét từ lòng bàn tay Lâm Nhất không ngừng kéo dài, lao tới tấn công. 

 

Thanh thế ấy che trời lấp đất, mơ hồ kèm theo khí thế đế vương, khiến sắc mặt Bán Thánh áo tím trắng bệch vì kinh hãi. 

 

Bùm bùm bùm! 

 

Ông ta dốc toàn lực ứng phó, liên tục tung ra các chiêu sát thủ, nhưng vẫn không ngừng bị đánh lùi. 

 

Chín con rắn sét kéo dài đến cả ngàn trượng, lúc ấy mới chịu dừng, mà ông ta thì đã sớm bị cắn đến thương tích đầy mình. 

 

Ánh sét trên người lóe lên, lôi hỏa theo vết thương như từng con rắn độc chui vào cơ thể ông ta. 

 

Trận mưa sấm mà Lâm Nhất từng chịu khi độ kiếp hôm đó, giờ ông ta được trải nghiệm đầy đủ, lập tức đau đớn kêu gào thảm thiết. 

 

“Ha ha ha, đến nữa nào!” 

 

Lâm Nhất nắm tay, vút, chín con rắn sét vừa dài ngàn trượng trong chớp mắt đã thu về. 

 

Bán Thánh áo tím còn chưa kịp thở phào, vì Táng Hoa vẫn còn đó, ở khoảng cách ngàn trượng, Lâm Nhất điều khiển kiếm từ xa. 

 

Choang choang choang! 

 

Ông ta cố chịu đau đớn, cuối cùng dồn toàn lực đánh mạnh, đánh văng Táng Hoa về. Bán Thánh áo tím nhân cơ hội lùi về phía sau mười dặm, dùng thánh khí áp chế rắn sấm trong cơ thể. 

 

Lâm Nhất đang lơ lửng giữa không trung, xoay người, hai chân giẫm lên thân kiếm. 

 

“Phong!” 

 

Lâm Nhất cưỡi kiếm bay ngang trời, hét lớn, trên trời dưới đất, gió tám phương cùng kéo đến. Dưới sự gia trì của vô số cơn gió mạnh, tốc độ kiếm hành của Lâm Nhất bùng nổ dữ dội. 

 

“Lôi!” 

 

Tiếp tục quát vang, dưới bầu trời, từng tia chớp xé rách hư không. 

 

Hắn lĩnh ngộ ý chí Thương Long cấp sáu, mà Thương Long thống lĩnh Phong Lôi, không cần cảm ngộ tự nhiên cũng có thể nắm giữ ý chí Phong Lôi. 

 

Sau hai tiếng quát vang, sấm sét chớp giật chín tầng trời, cưỡi kiếm xé gió mà đến. 

 

Khí thế ấy, như thần linh giáng thế, Bán Thánh áo tím run lẩy bẩy, không dám đánh cược Lâm Nhất có thể thi triển bảo liên Huyền Lôi thêm lần nữa hay không. 

 

Trong chớp mắt, trong lòng ông ta sinh ra sự sợ hãi, làm ra hành động không ai ngờ tới. 

 

Ông ta quay người bỏ chạy! 

 

Mọi người trợn tròn mắt, đường đường là Bán Thánh mà không dám chiến đấu, bị kẻ chỉ ở cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong dọa cho bỏ chạy không dám đánh. 

 

“Đúng là chán thật, ta còn chưa dùng đến sức nữa mà.” 

 

Lâm Nhất cưỡi kiếm bay ngang qua không trung, khóe miệng khẽ cong lên, mắt hơi híp, dáng vẻ ấy khiến người khác tức đến nghiến răng. 

 

“Tên này đúng là biết diễn.” Cơ Lăng Phong vừa cười vừa mắng. 

 

“Thương Long ở đâu!” 

 

Chưa đợi mọi người phản ứng. 

 

Lâm Nhất hét lớn, trong mây sấm cuồn cuộn, có bóng rồng khổng lồ không ngừng bay lượn, tiếng rồng ngâm rung động bốn phương. 

 

Sau đó ánh mắt đầy uy thế quét tới vị Bán Thánh nhà họ Liễu đang giao chiến với Mai Tử Họa, vị Bán Thánh kia cảm ứng được, ngẩng đầu nhìn, lập tức giật mình kinh hãi. 

 

Chỉ thấy Lâm Nhất búng tay, trong mây có bóng rồng Thương Long bay ra, hóa thành dải kiếm sáng rực rỡ lóa mắt. 

 

Còn trên người Lâm Nhất, Thiên Khung Kiếm Ý viên mãn đỉnh phong hóa thành cột sáng bắn thẳng lên trời. 

 

Cùng với âm thanh phá trời liên miên không dứt, Đạn Chỉ Thần Kiếm này, xuyên thủng hư không, gào thét lao đến. 

 

Đúng như câu mây nổi chẳng theo ý ta, chỉ búng tay, vạn năm qua. 

eyJpdiI6IjFiWUR4aXZWR3FrT3E2bmVmZTAyQWc9PSIsInZhbHVlIjoiaVNXZ2FYcElGNWVpZ3RyazBpWUxvckl0YW1TQTE5UWFUcFg0Z1hmVlN0aVJ3YjhwXC8rY3lsSEdjOHhnT2FaTDgiLCJtYWMiOiJhMGY1ODVmODI5YjVkNzlhYmU2Yjc4YmU4ZmM0MjM2M2NjYWRlOTlmNTMzMWRiOWZmY2QxZjY5OWY0MzlhMjIwIn0=
eyJpdiI6Ilh5dTRcL3hrblVtcnFvalpkbVwvU1gyUT09IiwidmFsdWUiOiIyZWs4MnRLd1E3bDJCMmkrUERsQzhDUzNkUDFuN0pxVEMwSDFuQlFIdG41S1lPKzJQQk1CR21DYjVUbWFPb1JMXC91QXQxMW5HWElUQnIyRm9IeTgrTXZlQlp2WE5ndE5LOXhkOW41cFg4cVdSVFdtQ0xzb2E4SjNXV0tPN2ZSYmdnMXNtc29ER0lxSnlwdWQ5ZUJXUUZFSWlvVXFaWXVSbEV3anM2QXJPQmpkQlFLN0JpRWtpcTcwXC9JaTlmWWdkUmlqa2htMngzYUR2TEF2dWJNUzRWaStcL3U4V3g3Tnl3N1lcL29lM3hXcVVNdFV1OGh6MUhGbWFGUnBldXFoU1lTSkNzVkVkU2FrbUFaYXNPQ2FrUXdoendlTFoxVEI2UnYzXC9XY3BwWTV4WHhYbFA1YnF5S2lMWm1lN0ZYUmlVVGNNNXp4M2xhaXl0bUp3Q0F6UUtJWWxmZXYyZ2RVYTJBWUJQZGlBQkQwOERlTGJTbURyNEtPc0tmXC9sTzNhWXMrQm1RTXk0WkpadjZSMHkxc0RSb0duV00rYzFNRXVBdFFFQTM5bCtCRmJWc1VjemlWQ3NIUTg3RDZ2Z1lqZmRyMWl6bkgwNVpMaGZCU1Y2U1hmY3BnK0txZz09IiwibWFjIjoiNDczZjIzMTMzMmIzNzI4NjJmZDE3M2IzNWQ2YjhhOWE1NmNiNjExNDVlZmRlODQwMWFiYjEzYzMzY2Y5ZDE3ZCJ9

Vạn năm quá dài, chỉ tranh thủ từng sớm chiều!

Advertisement
x