Sau đó hóa thành kiếm ý cuồn cuộn tràn ngập toàn thân, ngón cái hắn đặt trên ngón giữa, như căng cung chờ bắn, ánh sáng không ngừng phát ra.
Ong!
Giống như thiên cung được Lâm Nhất kéo căng, cung như trăng tròn, trên cùng trời dưới tới hoàng tuyền, chờ đến khoảnh khắc búng tay, dây cung động, trời động, kiếm động!
Tất cả diễn ra chỉ trong chớp mắt, Gia Cát Thanh Vân vừa đánh bay Táng Hoa, vừa quay đầu thì Táng Hoa đã kèm theo thế lớn làm trời đất rung chuyển mà đâm tới lần nữa.
“Kim Luân Thiên!”
Vẻ mặt Gia Cát Thanh Vân bình tĩnh, sau lưng hiện ra vòng Kim Luân, có ba tầng trời trải dài vạn dặm mở ra.
Ông ta giơ tay lên ấn về phía Táng Hoa đang bay tới.
Bùm!
Tiếp tục là tiếng nổ lớn, Táng Hoa bị đánh bay ra, nhưng lần này, Gia Cát Thanh Vân ở giữa không trung cũng phải lùi mấy bước mới đứng vững.
Lòng bàn tay ông ta trào ra máu, như suối không ngừng phun.
Gia Cát Thanh Vân vừa giận vừa xấu hổ, trở tay chụp, sức mạnh to lớn giáng xuống.
Bùm!
唱
"
Tảng đá mà Lâm Nhất đứng trước đó bỗng nổ tung, bị nghiền thành bột mịn, nhưng bản thân Lâm Nhất đã sớm rời đi.
Đến khi ánh mắt ông ta nhìn đến, chỉ thấy Lâm Nhất dang hai tay giữa trời cao, nằm lấy Táng Hoa, như kinh hồng lao xuống mặt biển, nhẹ điểm lên mặt nước, chỉ trong vài hơi thở đã cách xa trăm dặm.
“Chạy! Chạy! Chạy! Ngươi chạy thoát được sao, đồ súc sinh!”
Gia Cát Thanh Vân tức đến mất lý trí, liên tiếp nói ba chữ chạy, ông ta đường đường là Bán Thánh đỉnh phong mà bị tiểu bối làm bị thương, còn mặt mũi nào nữa.
Ông ta quay đầu đuổi theo, dù sao cũng là Bán Thánh đỉnh phong, chỉ vài lần lóe lên đã rút ngắn được không ít khoảng cách.
Nhưng Lâm Nhất ở phía trước đột nhiên dừng, khi hắn xoay người thì trong tay đã có thêm một người.
Chính là Liễu Trần khi nãy không rõ sống chết, gã bị Thiên Khung Kiếm Ý viên mãn đỉnh phong đâm trúng, bị thương nghiêm trọng, nhưng vẫn chưa chết.
Thậm chí còn chưa tính là bị thương nặng, nhưng ấn ký thánh trên mi tâm thì đã hoàn toàn mất đi ánh sáng.
Lúc này, gã bị Lâm Nhất túm tóc, thanh kiếm Táng Hoa đặt ngang cổ.
“Trời ơi!”
Mọi người không ngừng kêu lên, từng người như muốn rớt cả cắm xuống.
Tưởng rằng Lâm Nhất đã chạy thoát, không ngờ tình thế như vậy mà vẫn có thể xoay chuyển nghịch thế, còn bắt sống Liễu Trần chưa chết.
“Gia Cát Thanh Vân, không muốn đầu gã rơi xuống đất thì ngoan ngoãn chút” Lâm Nhất lạnh lùng nói.
“Tiền bối, cứu ta!” Liễu Trần hoảng loạn kêu lên.
Gia Cát Thanh Vân dừng bước, đầu tiên sững sờ, sau đó cười nham hiểm, không đoái hoài đến Liễu Trần, lạnh lùng nói: “Lâm Tiêu, người chơi trò này với ta, đúng là ngu như chó lợn!!”
Ông ta vừa dứt lời, không thèm nhìn Lâm Nhất nữa, quay người xông về phía đám người An Lưu
Yên.
Ý đồ ra sao, không cần nói cũng hiểu.
Phập!
Khi mọi người còn đang kinh ngạc, Lâm Nhất vung kiếm cắt ngang, cái đầu người bị hắn chặt xuống.
Gia Cát Thanh Vân vừa xoay người, thấy Lâm Nhất đang cầm đầu người trong tay, sắc mặt tái mét, toàn thân run rẩy.
Hối hận và tức giận tụ trong lòng, rõ ràng chỉ là con kiến, vậy mà trước tiên khiến ông ta bị thương ở lòng bàn tay, rồi ngay trước mặt ông ta giết chết Liễu Trần.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất