Đám người bên ngoài bến cảng nhìn thấy ấn ký giữa ấn đường của Liễu Trần, ai nấy đều bàn tán xôn xao. 

Keng keng keng! 

Cổ tay Lâm Nhất khẽ động, Táng Hoa trong chớp mắt đâm liên tiếp vào mười tám yếu huyệt của Liễu Trần. 

Không có ngoại lệ, cuối cùng đều bị thánh ấn bắn bật ra. 

Sắc mặt Liễu Trần dần hồi phục, thản nhiên nói: “Lâm Tiêu, ngươi vẫn nên lo nghĩ cho bản thân đi, nghĩ xem liệu mình có thoát ra được không, muốn giết ta? Dựa vào ngươi thì chưa làm được đâu!” 

Bùm! 

Vừa dứt lời, Táng Hoa tiếp tục đâm trúng ấn đường Liễu Trần, nụ cười vừa mới nở rộ lập tức biến mất, gã hét lên tiếng thê lương thảm thiết. 

Lâm Nhất từ xa điều động Táng Hoa Tinh Diệu, vẫn không phá được thánh ấn, nhưng sắc bén của Kim Tinh Diệu xuyên qua được. 

Như kim châm vào da thịt, khiến Liễu Trần đau đớn thấu tim gan, sắc mặt vặn vẹo trong chớp mắt. 

“Tiếp tục là thánh khí Tinh Diệu nữa!” Mọi người 

kinh hô. 

“Ngăn cản hắn!” 

Liễu Trần không còn dáng vẻ ung dung lúc trước, hét lên thê thảm, khiến bảy cao thủ cảnh giới Tử Huyền bị đánh lui ban nãy lần nữa xông lên. 

Lâm Nhất làm như không thấy, từ xa điều khiển kiếm, Táng Hoa lên xuống, tung ra vô số tàn ảnh. 

Dù Liễu Trần không bị thương, nhưng đau đến chết đi sống lại, nghiêm trọng hơn là thánh ấn dưới sự va chạm này rõ ràng đã trở nên ảm đạm đi phần 

nào. 

“Cũng không phải là không thể giết được. 

Lâm Nhất chắp tay sau lưng, sau đó vung tay gọi về, Táng Hoa bay ngược trở về, khoảnh khắc hắn nắm lấy chuôi kiếm bằng tay phải, xoay người chém. 

Hắn như có mắt sau lưng, kiếm này vừa khéo chém thẳng vào lưỡi kiếm của ông lão áo xám. 

Răc! 

Thúc giục Tinh Diệu, ánh sáng lóe lên, Táng Hoa với lưỡi kiếm sắc bén vô song, chém thánh kiếm trong tay đối phương làm đôi. 

Dù là thánh binh cũng chỉ đến thế mà thôi, trước Táng Hoa, chém sắt như chém bùn. 

Ông lão áo xám có tu vi cảnh giới Tử Huyền đỉnh phong, khoảnh khắc thánh kiếm bị chém đứt, rõ ràng hiện lên vẻ kinh ngạc. 

“Chuyện này... Sao có thể... Ông ta cầm đoạn kiếm, sợ hãi nhìn Lâm Nhất. 

“Không thể sao?” 

Lâm Nhất trở tay vung kiếm, tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy. 

Phut! 

Khoảnh khắc tiếp theo, ông lão áo xám càng kinh hãi hơn, vậy mà ông ta nhìn thấy sau lưng mình, không chỉ là của mình, còn là sau gáy của sáu đồng bọn khác. 

Thì ra đầu ông ta đã bay ra ngoài, trong khoảnh khắc thất thần đó, đã định sẵn không thể tỉnh dậy nữa. 

Sáu cao thủ cảnh giới Tử Huyền còn lại, thấy đầu bay đi, đều sợ đến ngây người, vội vàng lui về phía sau. 

Vô Song Phong Lôi Thiểm! 

Bóng người Lâm Nhất phân làm hai, hai đạo kiếm quang hình cung, chém loạn không gian phía trước. 

Kiếm thế cuồn cuộn, kéo sáu người đang chạy trốn trở về, kéo đến giao điểm chữ thập của hai đạo kiếm quang. 

Phụt! 

Khoảnh khắc tiếp theo, máu tung tóe, vô số thi thể tàn khuyết rơi xuống từ không trung. 

eyJpdiI6Iko0R09RK1FkRzB6ZFAxOHk2enl4enc9PSIsInZhbHVlIjoiaFh2ZHQweWlRN0R5ZGFNd2taTTBvSDltcVhHYmRMalhEWnVuQlVuaFRqTHM4cGtUWnFSNUp4MHRkTTVTTG1ZWXpOUGNyWTNnMlwvUGpqUUlnZTVLYjhUUk0xWFBmK1pcL0RzN2lVYm1VWUgzTFM2RnhCSHlURDk1b2FxOUM1ZVJuWTh5T3UrUDRjQlI2dlByclwvbjUyditnbmxkUU95bkFHXC96bjFXQ0xPV3ZiXC91N2R3cjZ6bkZzakFoVDRkTkdIa2hmaVwvQzJRQW5uOUxRdTdDNVQ2UGtIQ1JwbGlUWlYwT01hQ3VCaGtGQkxHVWw3alVYZzNRVE12OHhEK1Zlc1EzdTBGd0VuYUFzNEFaSktTM3RsRkpWR203RnJGYUVoQjZTcFdPaG5IdkR1K2Z6UEFFNUtDODFPanlGN2JcLytxV0doIiwibWFjIjoiOTA2MDY1Y2NiNjBkOGMzODMxYjcxMzg0YWYxNmI0ZDZjZThmOTg2ZTFlMzY2Y2M3NmY3NWI5N2VmMzAzZmNlZSJ9
eyJpdiI6IkxTWG92ZkVJUm54THVhdU42eDdIOUE9PSIsInZhbHVlIjoiMk1rVE5PdmtxTHRBNXpMemxxa1REVnloTFhJMmFxZHNTQlBoZHdWV3BYWlI3dE00VWhlcGFWZlVpNU5EVVYxYm1KbGFvT3IyNXhSWFwvOFh0YTFDd212czRyTnFudE5KM0xPdE05bCtXTEgzcnFKelB6aEdvNjNVMkhcLzhFWUloOFV5R0szSDFWako0dU93YzJEWUJMRWN1T3c2WmE2ZWlDS2YwdnlvYTRRTll3ZVlqYUVZSXdEUWJYa3RUZU1wWVB5Y0Jpd1RhZmJIR2xaVDFYYUpUbWdkZld3b1VJc2U0UjlhT29KNjZuYlowPSIsIm1hYyI6IjMwYTU0ZjY0N2RjYzdkNjIyMzBkMDgxMmVhNjUxMWMxNDlhM2VhZjQ2MmFkZmMzZTg4YzI5MWIzMTgzMzMwMGEifQ==

Lần ra tay này, Lâm Nhất không hề thăm dò, mà dùng tu vi cảnh giới Sinh Huyền thúc giục Táng Hoa, khiến nó bộc phát uy lực chưa từng có.

Advertisement
x