Lâm Nhất lập tức xoay người, gào, tiếng rồng ngâm vang lên, tầng trời cuồn cuộn mây đen, vuốt rồng khổng lồ từ trong mây vươn ra.
Bùm!
Lâm Nhất ấn tay xuống, vuốt rồng lập tức giáng xuống dữ dội, tiếng rồng ngâm rung chuyển đất trời, nơi nào nó đi qua không khí nơi đó đều rách toạc từng mảng.
Chẳng mấy chốc, bảy người kia cùng với ông lão áo xám cảnh giới Tử Huyền đỉnh phong đều bị ép lùi liên tục.
Bảy người đồng thời triển khai tinh tượng của mình, Long Nguyên mênh mông liên tục dâng lên, nhưng vẫn bị áp chế hoàn toàn, cuối cùng bạn nổ giữa bao ánh nhìn.
Phut!
Bảy bóng người rơi xuống đất, từng người đều phun ra máu.
Không ai ngờ được, Lâm Nhất có thể một mình đánh lui bảy cường giả cảnh giới Tử Huyền.
Vút!
Không còn ai cản được Lâm Nhất, hắn lóe người, đã áp sát trước mặt Liễu Trần đang vô cùng kinh hoàng.
Vừa rồi Liễu Trần đã tranh thủ nuốt viên Thánh đan, vết thương trong cơ thể gã phục hồi nhanh chóng, dược lực từ Thánh đan tỏa ra từng tia thánh huy.
“Chết tiệt, tên súc sinh này đánh tới nhanh quá.”
Thấy Lâm Nhất đã đến gần, Liễu Trần chửi rồi vội vàng né tránh.
Soat soat soat!
Chỉ trong vài hiệp, gã liên tục né tránh, trong mắt lộ vẻ độc ác, ánh mắt xoay chuyển liên tục.
"
Thấy rõ không thể tránh né nữa, trên mặt Liễu Trần lộ vẻ quyết liệt, trong lúc né đòn đột nhiên quay người, tung đòn hiểm hóc đánh thẳng vào ngực Lâm Nhất.
Bùm!
Đòn toàn lực của cảnh giới Tử Huyền tầng bảy đỉnh phong giáng lên người Lâm Nhất, dù Lâm Nhất đã đạt đến cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong, nhưng cú đấm này cũng không thể nào dễ chịu.
Lân.
Đáng tiếc, trên người hắn còn mặc giáp Vạn
Khóe miệng Liễu Trần co giật, cú đấm đó giống như đập vào ngọn núi sắt được đúc từ kim loại.
Đối phương không hề nhúc nhích, sừng sững như núi, ngược lại khiến nắm đấm gã truyền đến từng đợt đau nhức.
“Giáp Vạn Lân!”
Liễu Trần nghiến răng ken két, đây là thánh khí Tinh Diệu của nhà họ Liễu, vậy mà nay trở thành vũ khí trong tay đối phương.
Bùm!
Chưa kịp rút lui, Lâm Nhất đã tung quyền đánh tới, Liễu Trần phun ra ngụm máu, thân thể bị đánh lùi ra phía sau.
Sau đó phát ra tiếng bịch, gã quỳ gối xuống đất, một tay ôm ngực, một tay chống đất, sắc mặt trắng bệch không còn chút máu.
Gã ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy tay trái của Lâm Nhất không biết từ lúc nào đã nằm lấy kiếm Táng Hoa vẫn còn nằm trong vỏ.
Kiếm... Hắn muốn giết người rồi.
Liễu Trần lập tức hoảng loạn, thốt lên: “Gia Cát Thanh Vân, cứu ta!”
Gia Cát Thanh Vân sớm đã chú ý đến Lâm
Nhất, nhưng ông ta phải chịu trách nhiệm ngăn cản năm vị Bán Thánh của thánh địa, từ đầu đến giờ vẫn không thể rời đi.
Lúc này ánh mắt quét qua, thấy cảnh tượng này cũng không khỏi kinh hãi.
Mới bao lâu chứ, Liễu Trần đã không đỡ nổi rồi?
“Tự tìm đường chết!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất