Hỏa Thần Tướng đột nhiên động đậy, gã như tia chớp chụp lấy cổ tay đối phương, khóe miệng cong lên nụ cười.
“Tự tìm đường chết!”
Người mặc áo xám quát lớn, ngược lại cũng chụp lấy cổ tay đối phương, muốn dựa vào tu vi áp đảo mà hất văng đối phương lên.
Nhưng cảnh tượng không ai ngờ đã xảy ra, khoảnh khắc hai bên đồng thời dùng lực, bàn tay người mặc áo xám bị bóp gãy.
Rắc!
Âm thanh giòn giã như pháo nổ, máu văng ra, người mặc áo xám phát ra tiếng kêu vô cùng thảm thiết.
“Mục Phong, trở về!”
Ông lão Niết Bàn đỉnh phong của Thiên Viêm Tông đang trấn trận vội vàng gầm lên.
“Vẫn là ngoan ngoãn ở đây đi.”
Sắc mặt Hỏa Thần Tướng không thay đổi, tay phải gã có ánh sáng máu quấn quanh, đưa tay, lập tức moi ra cả trái tim của đối phương.
Bốp!
Sau đó dùng sức bóp mạnh, lập tức nổ tung.
Bõm, nước bắn tung tóe, sát khí người đàn ông mặc áo xám vừa rồi còn ngút trời lập tức rơi xuống nước.
Toàn bộ đám đệ tử thánh địa ngây ngẩn cả người, không thể tin nhìn về phía Hỏa Thần Tướng, thực lực của gã ra khỏi Khư Hải Huyền Vũ còn trở nên mạnh hơn.
Hồi lâu sau, mọi người mới nghĩ thông suốt, Hỏa Thần Tướng này vốn đã có tu vi cảnh giới Tử Huyền rồi.
“To gan!”
Ông lão tóc trắng trấn trận của Thiên Viêm Tông không thể khống chế cơn giận, tu vi Sinh Tử Niết Bàn đỉnh phong ầm ầm bộc phát.
Khí Niết bàn quấn quanh toàn thân, uy áp khủng bố khiến đám người xung quanh tránh không kịp, đều bị đánh lùi về sau mấy bước.
“Đến hay lắm!”
Hỏa Thần Tướng nhe miệng cười, tóc dài tung bay, vậy mà gã không né không tránh, nghênh đón chưởng này.
Bịch!
Chưởng Niết Bàn đỉnh phong, trong nháy mắt đánh đến Hỏa Thần Tướng mặt trắng bệch, khóe miệng tràn ra rất nhiều máu.
Nhưng vẻ mặt gã dữ tợn, như điên cuồng, trong mắt đầy tơ máu.
Thánh giáp Minh Nguyệt trên người, thánh văn nở rộ, ngay sau đó có Tinh Diệu bùng sáng, gã cứng rắn chặn đòn này.
Thua rất thảm, nhưng rốt cuộc vẫn không lùi nửa bước, người ta nhìn mà vô cùng kinh hãi.
Dù biết gã dựa vào thánh giáp Minh Nguyệt, cũng vẫn thấy da đầu tê dại, không dám tưởng tượng.
Thánh khí Tinh Diệu rất mạnh, nhưng cũng phải xem ở trong tay ai.
Tự hỏi, nếu bọn họ có thánh khí Tinh Diệu, cũng chưa chắc dám đỡ đòn của cường giả cảnh giới Niết Bàn, càng không dám nghĩ tới đòn của Niết Bàn đỉnh phong.
“Cút!”
Ông lão áo đen của Thiên Viêm Tông hiển nhiên đã bị chọc giận, lần nữa tăng lực, ép Hỏa Thần Tướng lùi về sau.
“Ha ha ha!”
Hỏa Thần Tướng vững vàng rơi xuống đất, cười nói: “Không hổ là Niết Bàn đỉnh phong, suýt chút nữa thì đỡ không nổi.”
Gã rất tự tin, đối mặt với ông lão áo đen đang nổi giận, không hề có chút sợ hãi.
Giống như kẻ gã vừa giết thật sự chỉ là con chó, hoàn toàn không đáng nghĩ tới, sau khi giết người sẽ phải chịu hậu quả thế nào.
“Mộc trưởng lão, đừng chủ quan.” Tiêu Nguyên Khải ở xa lên tiếng nhắc nhở.
Ông lão áo đen lửa giận bừng bừng, quay đầu trừng mắt nói: “Thiên Viêm Tông ta làm việc, còn chưa đến lượt Thiên Đạo Tông các ngươi chỉ trỏ.”
“Lão già, ông đúng là đủ ngông cuồng.”
Hỏa Thần Tướng tùy ý lau vết máu ở khóe miệng, cười híp mắt nói: “Thật sự muốn so thì Thiên Viêm Tông còn chưa thể so với Thiên Đạo Tông đâu.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất