Chỉ chờ Lâm Nhất xuất hiện để vật về với chủ, đến lúc đó Lâm Nhất thật sự sẽ là toàn thân đều là thánh khí Tinh Diệu. 

 

Cổ lão đầu nghĩ thôi đã thấy rùng mình, nhiều thánh khí Tinh Diệu như vậy, còn thêm thu hoạch lần này. 

 

Xem như Lâm Nhất đã thật sự có tư cách, tranh đấu cùng những thánh tử mạnh nhất của kỷ nguyên Thần Long hiện nay. 

 

Hiện tại hắn còn yếu hơn chút, dù sao hắn là từ hạ giới đi lên, nhưng tiềm lực của hắn chắc chắn vô cùng lớn. 

 

Nói không chừng, thật sự có thể bước ra con đường kiếm thần trước nay chưa từng có. 

 

Kiếm thần... Cổ lão đầu nghĩ thôi đã thấy vô cùng kích động, nhưng ông ta rất nhanh đã bổ sung, cho dù thật trở thành kiếm thần, vẫn không thay đổi được sự thật hắn là tên cặn bã. 

 

Không giống lão đầu ta giữ mình sạch sẽ, giữ lòng như ngọc, không nhiễm bụi trần, trong lòng Cổ Tuấn nghĩ vậy, bỗng nhiên thấy dễ chịu hơn nhiều. 

 

Hừ, ngươi là kiếm thần thì sao, nhiều cô em thì sao, cuối cùng vẫn là tên cặn bã. 

 

Cổ Tuấn nghĩ như vậy, trên mặt lộ ra nụ cười đậm đà, sau đó sung sướng tu ngụm rượu. 

 

Rượu thánh uống vào đúng là khác, sướng! 

 

Đợi men rượu qua đi, Cổ Tuấn cảm thấy trống rỗng, ông ta dần cảm thấy không đúng vị nữa, chết tiệt, ta cũng muốn làm cặn bã! 

 

“Cổ trưởng lão, vết thương của ông khỏi rồi sao?” 

 

An Lưu Yên mở mắt, đôi mắt đẹp lóe lên ánh sáng, phong thái rực rỡ. Uống rượu Bán Thần xong, dung nhan vốn đã đầy mê hoặc của nàng ta càng thêm yêu kiều trắng mịn, khiến người ta không dám nhìn kỹ. 

 

Cổ Tuấn hoàn hồn, gật đầu cười nói: “Cũng được, chút tác dụng này rượu Bán Thần vẫn có.” 

 

“Cổ trưởng lão, đã là bán Thánh rồi à?” An Lưu Yên vui mừng nói. 

 

“Ừ, tạm được thôi.” 

 

Cổ Tuấn lộ vẻ đắc ý, khẽ nói: “Bán Thánh có chín cấp, nhưng dựa vào rượu Bán Thần này, lão phu đi trước người thường vài bước.” 

 

“Mấy cấp?” 

 

An Lưu Yên mỉm cười, rất hiểu chuyện hỏi. 

 

Cổ Tuấn chờ đúng lúc nàng ta hỏi, tu ngụm rượu, giơ bốn ngón tay ra. 

 

Trong mắt An Lưu Yên lộ vẻ kinh ngạc, cười nói: “Vừa vào bán Thánh đã là cấp bốn, không hổ là Cổ trưởng lão.” 

 

“Cũng được, bà chủ An thì sao?” Sắc mặt Cổ Tuấn đầy nụ cười, đây xem như là khoảnh khắc huy hoàng nhất đời ông ta. 

 

So với dáng vẻ chật vật khi bị móc mất tâm huyết trước đó, lúc này nói là vô cùng đắc ý cũng chẳng hề quá. 

 

“Không bằng Cổ trưởng lão, chỉ là cảnh giới Sinh Huyền viên mãn đỉnh phong thôi.” An Lưu Yên khẽ cười nói. 

 

Cổ Tuấn khoát tay, cười nói: “Không vội, bà chủ An không cần khiêm tốn. Hiệu quả của rượu Bán Thần sẽ kéo dài rất lâu, sau khi cô trở về có thể chọn thời cơ công phá cảnh giới Tử Huyền, trong nửa năm là có thể đạt tới Sinh Tử Niết Bàn.” 

 

“Về phần cửa ải bán Thánh này, tuy nói không dễ công phá qua, nhưng cơ hội vẫn khá lớn.” 

 

Không phải ông ta khách khí, mà là rượu Bán Thần thật sự thần kỳ như vậy. 

 

Vút! 

 

Đúng lúc này, Mai Tử Họa từ từ tỉnh dậy, khác với hai người kia. 

 

Tu vi của y vẫn dừng ở Long Mạch đỉnh phong, nhưng khí chất hoàn toàn khác, vô hình trung khí phách cực kỳ mạnh mẽ bao phủ quanh y. 

 

“Thánh Huyền Sư cấp mười ba?” 

 

Cổ Tuấn thử dò hỏi. 

 

Mai Tử Họa lắc đầu, cười nói: “Bán Bộ Thiên Huyền Sư.” 

 

Cổ Tuấn hít vào ngụm khí lạnh, vẻ mặt hơi phức tạp nói: “Không hổ là thế tử thế gia Thần Nhạc.” 

 

Bán Bộ Thiên Sư, lực tinh thần tương đương với bán Thánh. 

 

Nhưng loại bán Thánh này vẫn không thể đối kháng với bán Thánh chân chính, y phải nắm được thủ đoạn cụ thể mới được. 

 

Ví dụ như khiến âm Đại Thánh thăng cấp lên âm Thánh Vương, khúc cổ cũng phải nhiều thêm chút. 

 

Nếu có thể tìm được vài môn thần thông, vậy mới xem như bán Thánh chân chính. 

 

Nhưng dù vậy vẫn rất khoa trương, Cổ lão đầu kỳ thực khá ghen tị, vẻ tự đắc ban nãy cũng kiềm chế không ít. 

 

Nghĩ kỹ, điều này cũng hợp tình hợp lý, dù sao Mai Tử Họa vốn đã nắm giữ âm Đại Thánh. 

 

Mà thế gia Thần Nhạc không thiếu tài nguyên, từ lúc sinh ra, y đã cao hơn người thường rất nhiều. 

 

Lúc này được rượu Bán Thần, nói là tích lũy thâm sâu chờ ngày tỏa sáng cũng không quá. 

eyJpdiI6IlR2UzdFRnZqQjk3anFQRGlMc1ZYRFE9PSIsInZhbHVlIjoiN1dSYWRyR3pVRUNoZE1YbThGekV4S1pVM2pqMGxONmd3bG5IeXRQODlBUU9KXC9wRzlPTm1URXM0QUV3ZkxpOVIiLCJtYWMiOiIyZWEzNmRjMjRhZTBmZDE5YjNiMWNmOWQ3ZTc1NjUyMmVkNzU5ZGVhNjIyNTc5NWNkNDMyYmE5MmEyYjA5ZjQyIn0=
eyJpdiI6ImltVTRIU3pwdVdXeEFBQ0pIRVhKQ1E9PSIsInZhbHVlIjoibzRaemtKQXZ1NnVTUXk1TmJvRUY2M2NpNDdIMFd1bHRRQWxCTWZmeXNLa2REZlhwVVNiaWhFZlwvdTVGQzZydjczYU9RTWs3TU05TU9VZURzZjcxaENkZ01sbDJ1YlU4blNpa1hcL2JHU3V0Z2VFbE1rTnFTSnVcL0ZLVVludjlNb0ZBQnhIMkRIQk9ybElSVDc2Z2RtWHFRPT0iLCJtYWMiOiI3MWU1ODYyMDM3YzZjY2RjMzAzMzMxN2QzMDc2NTljNDNiZDE0NjE1ZjE1ZGM4MGFjMTlmMWJhYjg3YTYzYTY4In0=

An Lưu Yên vội cười nói: “Sau này, nơi nào công tử cần, còn phải nhờ cậy Mai đại ca.”

Advertisement
x