Kiếm của ta, vinh quang vĩnh cửu!
Khi Lâm Nhất mở bừng mắt, nghĩ thông suốt thanh kiếm mình cần là gì, biển kiếm ý nơi ấn đường của hắn đã sôi trào.
"Kiếm của ta, tuyệt đối không chịu thua".
Lâm Nhất lẩm bẩm, nhiệt huyết trong lòng sôi sục. Cảm xúc mãnh liệt ấy hóa thành ý chí thuần khiết, nâng đỡ hắn liên tục chịu đựng sự gột rửa của Long kiếp lôi đình.
Thân xác có lẽ không chống nổi lôi kiếp này, nhưng kiếm của hắn, kiếm ý của hắn chẳng sợ sinh tử, chẳng sợ sấm sét.
Đó là con đường Kiếm Thần của hắn!
…
Trên trời cao, lôi điện màu bạc tiếp tục cuộn trào, không vì sự tỉnh ngộ của Lâm Nhất mà ngừng giáng xuống thân hắn.
Ngược lại càng thêm dữ dội, như cố tình trở nên càng lúc càng bạo liệt.
Lâm Nhất nghiến răng nằm sấp dưới đất, thân xác hắn rữa nát, không chỉ da thịt mà cả xương cốt cũng bị tàn phá.
Thần cốt Thanh Long vốn vi diệu vô cùng mà lúc này cũng chỉ gắng gượng chịu đựng thương thế này.
Quá nhanh, quá nặng!
Vết thương do sấm sét giáng xuống quá dồn dập: vết cũ chưa kịp lành, vết mới đã chồng lên, càng lúc càng nặng.
Đã đến mức thần cốt Thanh Long không thể chống đỡ, thậm chí dường như sắp bị bòn rút đến kiệt quệ.
Dù là thánh thể Thương Long hay thánh thể Thanh Long, lúc này đều chẳng đủ dùng.
Lâm Nhất chỉ có thể dựa vào ý chí, dựa vào chí hướng với kiếm, mặc cho lôi kiếp trút xuống, cố hết sức giữ lại ý niệm bất bại trong lòng.
Ầm ầm!
Lôi kiếp cực hạn dồn dập công kích, lôi quang trút xuống không biết bao nhiêu. Thân thể Lâm Nhất như con thuyền giữa cơn bão biển sắp bị lật úp.
Chao đảo, trồi sụt, song hắn vẫn cắn răng trụ vững.
Không rõ đã qua bao lâu, thân thể bị sấm sét đánh đến khô đét tựa cây cổ thụ của Lâm Nhất dần bừng sáng.
Ầm!
Ngay nơi kiếm tâm của hắn, khí tức Huyền Vũ tuôn ra không dứt.
Vô tận lôi đình mang theo vô tận hiểm nguy, nhưng mỗi tia sấm đều hàm chứa thánh khí Huyền Vũ của Huyền Lôi Vũ Đế. Giữa cục diện thập tử nhất sinh vẫn le lói một con đường sống.
Chỉ cần gắng gượng vượt qua, ý chí trong lòng sẽ không ngừng phá vỡ mọi gông xiềng.
Khí Huyền Vũ tích lũy trong thân sẽ phản lại nuôi dưỡng thân thể vào khoảnh khắc mấu chốt.
Vốn đang nằm rạp, Lâm Nhất ngồi dậy xếp bằng, tay kết ấn, dẫn khí Huyền Vũ lưu chuyển khắp toàn thân.
Hai đại thánh thể cùng vận hành, long văn tím vàng và long văn Thanh Vân hóa thành một Thương Long và một Thanh Long lượn quanh bao lấy hắn.
Còn Lâm Nhất ngồi đó như một thanh kiếm - thanh thần kiếm khiến cả hai thần long đều cúi phục.
Mặc lôi đình giáng thế nào, thân hắn vẫn thẳng như thân thần kiếm không lay chuyển. Trái lại, kiếm ý càng được tôi luyện càng thêm thuần khiết.
…
Trong bí cảnh này, thời gian trôi qua dường như dài bất tận.
Lâm Nhất không biết đã qua bao lâu. Mười năm, trăm năm chăng, ý thức hắn luôn trong trạng thái mơ hồ.
Nhưng Lâm Nhất biết mình không được gục xuống...
Con đường Kiếm Thần của hắn mới chớm bắt đầu, Kiếm Tông vẫn lâm nguy, sư tôn bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng.
Hắn phải cứu Kiếm Tông, phải vì sư tôn mà dốc sức.
Hắn còn muốn một ngày nào đó thật sự đứng trước Tô Hàm Nguyệt, thực hiện lời hứa của riêng mình.
Bất kể nàng đứng ở đâu, đứng cao đến mức nào, hắn cũng sẽ không ngừng tìm cách vươn tới.
Bỗng.
Tàn lôi bạc trên trời không ngừng tụ thành hình rồng, biến hóa ra chín con xà lôi thượng cổ, mỗi con dài vạn trượng.
Xà lôi quấn quýt đan xen, cuối cùng biến thành một hung thú có chín đầu.
Đó là hung thú thái cổ ngang hàng thần long - Cửu Đầu Xà (rắn chín đầu)!
Chín cái đầu dữ tợn lơ lửng trên không, gườm gườm nhìn Lâm Nhất. Trong mắt chúng cuộn lên lôi hỏa đủ màu.
Đen, trắng, tím... đỏ - mỗi luồng đều khủng bố đến tột cùng.
"Đây là lôi kiếp cuối cùng sao?"
Ánh mắt Lâm Nhất thoáng sáng lên, không hề có chút sợ hãi.
Thậm chí kiếm ý trên người hắn cũng bùng lên, khí thế sắc bén lạnh lẽo gào thét dâng cao, song long hộ thể cũng trừng mắt giận dữ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất