Đó là cảnh giới cấp Thánh siêu phàm, rất nhiều người trăm năm nghìn năm, đều kẹt ở cửa ải này.

Bảo điện Huyền Lôi, hầm rượu Bán Thần. 

 

 

Bốn người Lâm Nhất đều vô cùng vui mừng, tinh thần phấn chấn, đây mới đúng là kho báu thuộc về riêng bọn họ, không có bất kỳ kẻ ngoài nào quấy rầy. 

 

Đặc biệt sau khi Cổ Tuấn khẳng định có rượu Bán Thần, sắc mặt ba người Lâm Nhất đều thay đổi, háo hức hơn trước rất nhiều. 

 

Nếu không có rượu Bán Thần, giá trị của hầm rượu sẽ bị giảm, ít nhất phải giảm một nửa. 

 

Rất nhiều rượu thánh tuyệt phẩm ở đây, Lâm Nhất đều đã uống qua. 

 

Nếu uống lần thứ hai, hiệu quả sẽ không còn bao nhiêu nữa, dĩ nhiên, bản thân rượu ngon cũng đáng để say. 

 

Nhất là Thiên Niên Hỏa của gia tộc Mạch Thị, uống hết rồi, Lâm Nhất vẫn nhớ mãi không quên. 

 

Nếu thực sự có rượu Bán Thần, vậy Lâm Nhất sẽ một bước bay lên trời. 

 

Những thứ khác không dám nói, nhưng chí ít cảnh giới Long Mạch Cực Cảnh, hắn đã nắm chắc mười phần. 

 

“Rượu Bán Thần ở đâu?” 

 

Lâm Nhất hỏi. 

 

Cổ Tuấn nhìn chằm chằm người phụ nữ thủy tinh trong hồ Huyền Vũ, nói: “Rượu Bán Thần phải để nàng ta thổi đúng khúc nhạc, trận pháp này mới có thể vận chuyển, lúc đó mới lấy được rượu Bán Thần chân chính.” 

 

“Có vẻ suy đoán của ta là đúng.” 

 

Hai mắt Mai Tử Họa sáng lên. 

 

“Hừ, lão phu khuyên ngươi tốt nhất đừng làm loạn, nếu ngươi không biết khúc nhạc tương ứng, lỡ như xảy ra chuyện thì sẽ chết người đấy.” 

 

Cổ Tuấn cười nói. 

 

Mai Tử Họa cười gượng, hơi sợ Cổ lão đầu, không dám tranh với ông ta. 

 

“Rượu trong tủ lấy ra thế nào?” Ánh mắt Lâm Nhất dán chặt vào các tủ rượu ở bốn phía, trong đó có rất nhiều rượu thánh cực phẩm mà hắn chưa từng nếm qua. 

 

“Tủ rượu có cấm chế, cho dù là bán Thánh đến đây cũng không phá nổi. Năm xưa hầm rượu này do Đại Tông Bá quản lý. Không có sự cho phép của ông ta, dù người khác xông được vào đây, cũng không thể lấy được bất kỳ giọt rượu nào.” 

 

Cổ Tuấn giải thích. 

 

Vừa dứt lời, ba người Lâm Nhất đều trầm mặc. 

 

Ngay cả bán Thánh cũng không phá nổi, vậy những rượu thánh cực phẩm này, chẳng phải chỉ có thể nhìn mà không thể lấy? 

 

“Ta thử xem.” 

 

Mai Tử Họa không phục, trong mắt lóe lên ánh sáng, là người đầu tiên đi về phía tủ rượu. 

 

Ngoài dự liệu, cả Lâm Nhất lẫn Cổ Tuấn đều không ngăn cản. 

 

Y đi được ba bước, có chút tiến thoái lưỡng nan, hai người kia không cản y sao? 

 

Mai Tử Họa không ngốc, biết nơi này chắc chắn có quỷ dị, lúc nãy y chỉ buột miệng nói thôi. 

 

Theo kinh nghiệm trước đây, Lâm Nhất và Cổ Tuấn nhất định sẽ ngăn cản, rồi y mượn cớ rút lui. 

 

Ai ngờ cả hai đều không mở miệng, nhất là Cổ Tuấn còn bày ra bộ dạng xem kịch. 

 

Mai Tử Họa nghiến răng, tiếp tục đi đến, nhưng còn chưa đến gần tủ rượu. 

 

Vừa mới tiếp cận trong vòng mười trượng quanh hồ nước, thân hình y đã lảo đảo, trông say khướt, rồi ngã gục xuống đất. 

 

Ánh mắt Lâm Nhất hơi ngưng trọng, quan sát cực kỳ cẩn thận. 

 

Từ đài phun trong hồ nước tỏa ra làn sương vô hình, tất cả đều là khí rượu màu vàng, như kết giới bao phủ quanh các tủ rượu. 

 

Bằng mắt thường không nhìn thấy, nhưng thực sự tồn tại. 

 

Khi mạo muội đến gần lập tức trúng chiêu, như Mai Tử Họa, lực tinh thần mạnh mẽ như vậy mà cũng chỉ chống đỡ được chưa tới mười hơi thở. 

 

“Mai công tử, không sao chứ?” An Lưu Yên hỏi. 

 

Cổ Tuấn uể oải nói: “Không chết được, ngủ mười ngày nửa tháng là tỉnh, tên này vướng tay vướng chân, nằm đó cũng tốt.” 

 

Vù vù vù! 

 

Lâm Nhất lao tới như tia chớp, vừa định đến gần tủ rượu chứa Thiên Niên Hỏa, sắc mặt lập tức thay đổi, lập tức lùi thật nhanh. 

 

Hắn cũng coi như còn có chút lương tâm, giữa đường tiện tay kéo Mai Tử Họa về, như vậy sẽ tỉnh sớm hơn. 

 

“Ta cũng không chịu nổi.” 

 

Lâm Nhất trầm ngâm nói. 

 

Khí rượu khắp nơi vốn không có sát ý, chỉ khiến người ta say thôi. 

 

Cho dù kiếm ý cũng không cách nào ngăn cách, còn thân thể và huyết khí, nhiều lắm chỉ giúp hắn chống đỡ lâu hơn chút. 

 

“Chuyện này đúng là khó giải thích.” Lâm Nhất sờ cằm. 

 

Cổ Tuấn cười nói: “Bảo ngươi ngu mà ngươi còn không nhận. Ngươi chống đỡ được thì sao? Đã nói rồi, cấm chế của tủ rượu, dù bán Thánh cũng không phá nổi.” 

eyJpdiI6IndSYk1adytEYTFqb21ZWmdkUjRmOUE9PSIsInZhbHVlIjoiRnRZdDZRSnRjbnJiVFlDYW5qYVB5UHg0SUR1bnJVODI3VVkrbk5UYzc5M0tESkZBbHFtTXVsNHBNMHNOZHZzRSIsIm1hYyI6ImVjMjAzYWEwY2MzZTZjMThkZDRmMGJhMDg3M2MxYjc5OTRlYzRiZDg2OGI3NmJlYTA2ZWZkN2Y3NDRlZDg3MWUifQ==
eyJpdiI6IktnajJ4Nmp2ZDJWMFl2ODhzZmhoanc9PSIsInZhbHVlIjoidWFxcVwvNWNJZXhTUVd5RDFSNlVMTlRCNDBaM2ZRR2pMUVY3bmZwUTA4ekxrODl3aENzd2NvUmJkb0tEOGMrN1l4c056NzN1REdwUzYyTTRUaFwvQXNpNXUwZVd4MFNsZ3pPcTBDMFpTY0ZnSkFma0MzOUIzcDB6dXo1bjFZRWlJRVwvaGQ0WW1HUVRcL2dMbThhVjNQQXRqQjdVS3J5bTd6ZmZEXC9RTFpyK2VaXC96UlBVKzFVSXIwd2R3VTV2RTMzZDdHUTlsQURlcWhpYjNXMTVIdGp0dUp4R2kzV0FneW4wd1Nzd00zc2d2WGd0Sm93WUo4U01pXC81WWYwQWdpOHNjSVhWVHFkNnR0aWo0bnA0TTJ4NmhxdXFBPT0iLCJtYWMiOiI1YWFmYTk1ZDI1NDkyOTQ4Y2E4ODYxYWZmMjJiODcwMjIxYTA2NjczMWU4NjYxNDM5NDgxMDhlNmZmMmM1MjlkIn0=

Advertisement
x