"Nếu ta không nhường?"
"Thì ta đành giết ngươi!"
Quý phụ cười híp mắt, dáng vẻ mềm mại diễm lệ, hoàn toàn không giống người hay giết chóc.
Nhưng An Lưu Yên và Mai Tử Họa đều trở nên căng thẳng.
Mai Tử Họa cười gượng: "Tỷ tỷ đang nói đùa thôi phải không?"
Quý phụ cười: "Ta không hề nói đùa. Lâm Tiêu, ngươi tránh đường hay không?"
"Tiểu tử, cứ nhường đi. Mượn lão một giọt tâm huyết mà thôi, sẽ không lấy mạng lão đâu", đối diện quý phụ, người mặc áo trắng nói với Lâm Nhất bằng giọng đầy thiện ý.
Không hiểu vì sao, Lâm Nhất lại có cảm giác tin tưởng khó tả với người này, bèn dịch sang một bên.
"Ranh con, ngươi hại ta!"
Cổ Tuấn lập tức chửi um lên.
Keng!
Vừa chửi dứt, mặt ông ta bỗng tái mét. Một cánh hoa khảm vào giữa ngực ông ta, đến khi cánh hoa rút ra, một giọt máu lấp lánh lôi quang đã rơi trên đó.
Khí tức của Cổ Tuấn suy yếu hẳn, thấy ông ta loạng choạng như sắp ngã xuống, Lâm Nhất vội quay người đỡ lấy, liếc nhìn Điền phu nhân.
Người đàn bà này thật sự quá nguy hiểm, hắn hoàn toàn không nhìn ra nàng ta ra tay bằng cách nào.
"Lão tử vừa nhìn thấy ngươi là biết không tránh nổi kiếp nạn này!" Cổ Tuấn trừng mắt nhìn quý phụ, uất ức không cam tâm, mà lại vô cùng bất lực.
"Ha".
Điền phu nhân khẽ cười, cất kỹ giọt tâm huyết rồi vung tay một cái.
Ầm!
Huyền Lôi Mật Thược được nàng ta đưa lên tinh không của đại điện.
Khi bí khóa nhập vào lồng ngực tinh tượng Huyền Vũ giữa tinh hà, bầu trời sao đang lưu chuyển chậm rãi vặn xoắn, một xoáy không gian hiện ra.
Nhìn kỹ, trong xoáy không gian có lôi đình quấn quanh, một luồng khí tức cổ xưa mênh mông khó hình dung từ đó mơ hồ tỏa ra.
Khoảnh khắc này, tất cả đều cảm thấy một khí tức cực kỳ cường đại và đáng sợ.
"Quả nhiên có bí cảnh Tinh Không... Huyền Lôi Thánh Điển ở trong đó sao?"
"Chỉ e không đơn giản vậy, biết đâu còn có chí bảo khác".
"Có khi cả ma thi cũng có..."
Tiếng bàn luận vang lên khắp nơi. Lâm Nhất cũng dán mắt vào xoáy kia, dẫu sao mục đích lớn nhất hắn đến đây cũng là Huyền Lôi Thánh Điển.
Nhưng nhìn tình hình thì đành chịu, cả người áo trắng lẫn quý phụ đều là người hắn không thể dây vào.
"Tiểu hậu sinh, đi cùng không?"
Quý phụ nhìn Lâm Tiêu, gương mặt kiều diễm tuyệt sắc nở nụ cười dịu, giọng nói thánh thót.
"Muốn sống thì đừng nhận lời. Miếng mai rùa kia ta biết lai lịch, ta sẽ cố giúp ngươi lấy lại".
Đúng lúc Lâm Nhất còn do dự, một giọng nói âm thầm truyền đến bên tai hắn.
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt vừa khéo chạm vào người áo trắng.
Là người đó đang cảnh báo!
"Vãn bối sức hèn lực mọn, xin không làm vướng chân tiền bối".
Lâm Nhất thu ánh mắt lại, khéo léo từ chối.
Mai Tử Họa cười: "Tỷ, dẫn ta vào xem với được không?"
Y vốn không quá để ý Huyền Lôi Thánh Điển, chỉ là quý phụ kia quá mức kiệt xuất. Trong số nữ tử y từng gặp, nàng ta tuyệt đối là người đứng đầu.
Lại thêm chút tự tin mù quáng, y chắc mẩm quý phụ thần bí có hảo cảm với mình, nhiều lần còn nhìn mình bằng ánh mắt khác biệt.
"Không được".
Quý phụ mỉm cười, dứt khoát từ chối.
Vù!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất