Nguyên khí cuồng bạo lan ra khắp nơi, sau đó mọi người chứng kiến cảnh tượng vô cùng kinh ngạc.
Lão ăn mày có vẻ ngoài lôi thôi luộm thuộm đó đứng vững không nhúc nhích, cản được đòn công kích hợp lực của hai cao thủ cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong.
“Ông là ai?”
Ông lão áo đen và người đàn ông trung niên vừa ra tay đều kinh ngạc, không ngờ hai người cùng ra tay mà vẫn bị cản.
Phải biết rằng bọn họ không phải là những kẻ tầm thường trong cảnh giới Sinh Huyền, tu vi của họ đều là Niết Bàn đỉnh phong, dù có phong ấn tu vi, đối mặt với người cùng cảnh giới vẫn có ưu thế tuyệt đối.
Giống như Lâm Nhất phong ấn tu vi ở cảnh giới Thần Đan, nhưng trong cảnh giới đó hắn là vô địch.
“Hà hà, ta là cha các ngươi đấy!”
Sau khi Cổ lão đầu gặp phu nhân thì tâm trạng vẫn luôn khó chịu, giờ còn phải làm tay chân cho Lâm Nhất thì càng bực bội hơn.
Không đợi hai người kia tức giận xấu hổ, ông ta phát ra tiếng hú dài sắc bén, trong tiếng hú chứa đựng âm điệu kỳ quái, khiến tinh thần và linh hồn người nghe bị chấn động dữ dội.
“Âm Đại Thánh!”
Sắc mặt mấy cao thủ cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong đang chực chờ lao theo Lâm Nhất đều thay đổi.
Ở bên kia, người đội nón lá cũng bị người ngăn cản.
Người ngăn cản gã là Tiêu Nguyên Khải và Cơ Lăng Phong, hai người không muốn ra tay với Lâm Nhất nên chuyển sang tấn công người đội nón lá.
Thế nhưng gã lấy một chọi hai mà vẫn không rơi vào thế yếu.
Thánh binh của đối phương đánh lên người gã phát ra âm thanh như kim loại va chạm, bắn ra vô số tia lửa.
Bàn tay gã phát ra ánh vàng, toàn bộ hóa thành vuốt rồng kim loại, đầu ngón tay dài sắc lạnh, khiến người ta nhìn mà rợn cả tóc gáy.
Cùng lúc đó, vô số bảo vật khác trên các cột đá trong đại điện cũng bị tranh đoạt.
Toàn bộ kho báu Huyền Lôi vô cùng hỗn loạn, Long Nguyên dâng trào, giao đấu khắp nơi, tất cả đều đánh ra lửa giận thực sự.
Dù gì thì đến thời điểm này rồi, đoạt được bảo vật là có thể rời đi, chẳng ai còn nhẫn nhịn nữa.
Lâm Nhất không để tâm đến những chuyện đó, hắn đánh bay vài bóng người, bước nhanh đến trước ngai vàng.
“Đắc tội rồi.”
Trong lòng Lâm Nhất nói lời xin lỗi với người phụ nữ Long tộc đã hóa thành pha lê, rồi bước qua hai bức tượng đá hai bên đang cầm trường kích.
Hắn phóng người lên phía trước, đưa tay chộp lấy vương miện Tử Kim Long trên đầu nàng ta.
“Hà hà, đến sớm không bằng đến đúng lúc, Lâm Tiêu, chúng ta gặp nhau rồi.” Ngay lúc hắn sắp chạm tay vào vương miện, có tiếng cười đắc ý truyền đến.
Lâm Nhất liếc mắt nhìn, lập tức thấy hai bóng người lao đến từ hai bên, chính là Phong Thần Tướng và Lôi Thần Tướng.
Trong chớp mắt, sấm gió nổi lên, hai người đồng thời tung chưởng, như tia sét giáng thẳng xuống Lâm Nhất.
Bọn họ đều có tu vi cảnh giới Sinh Huyền tầng bốn, mặc thánh giáp Minh Nguyệt, Long Nguyên quanh thân còn có ánh sáng máu đáng sợ.
Dưới sự gia trì của thánh giáp Minh Nguyệt, hai người này có thể bộc phát ra thực lực cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong.
Sắc mặt Lâm Nhất hơi thay đổi, không ngờ ba người này đã sớm có mặt.
Đối mặt với hai Thần Tướng nay đã khác xưa, Lâm Nhất không dám lơ là chút nào, cổ tay hắn khẽ run mạnh.
Chín sợi xích từ cổ tay hắn bay ra, rồi va chạm với chưởng mang do hai người kia đánh tới.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang vọng bốn phương, tia chớp tím trên bảo điện Huyền Lôi không ngừng chớp tắt, dựa vào cặp bảo vật song Diệu này, Lâm Nhất dùng tu vi Long Mạch tầng chín cản được thế công cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong của hai người kia.
Sau khi Phong Thần Tướng và Lôi Thần Tướng hạ đất thì sắc mặt trắng bệch, lui về sau mấy bước mới miễn cưỡng đứng vững được.
“Sao có thể như vậy?” Ánh mắt hai người họ thoáng qua vẻ kinh dị.
Thậm chí Lâm Nhất còn chưa rút kiếm, cũng chưa thi triển Thiên Khung Kiếm Ý, chỉ dựa vào chín sợi xích này đã khiến hai người trở tay không kịp, còn bị thương nhẹ.
Thực ra hai người này nên cảm thấy may mắn, vì Lâm Nhất vẫn chưa thực sự luyện hóa bảo vật này, không thể thúc giục trận văn và Tinh Diệu bên trong.
Nếu không, cho dù có thánh giáp Minh Nguyệt, hai người họ có thể sống sót hay không còn chưa biết được.
Nhưng rốt cuộc bước chân hắn cũng đã dừng, vù vù vù, chín sợi xích như chín con mãng xà sấm sét quấn về cổ tay Lâm Nhất.
“Không hổ là người đứng đầu bảng Lang Nha, trên người ngươi quả thật có nhiều bảo vật, nhưng chiếc vương miện Tử Kim Long này, ta sẽ không khách sáo đâu!”
Nãy giờ Hỏa Thần Tướng vẫn luôn đứng ngoài xem cuộc vui, lạnh lùng cười, gã vô cùng tự tin, bước thẳng về phía ngai vàng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất