Người từng thua dưới tay hắn, hoặc là chết, hoặc là bị đánh gục, bị bỏ xa rất xa, chỉ riêng người này là không chết, thậm chí dường như còn nhận được cơ duyên nào đó.
Mai Tử Họa và An Lưu Yên đều nhận ra ẩn ý trong cuộc trò chuyện giữa hai người, cả hai căng như dây cung, bầu không khí trở nên căng thẳng, dường như có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
“Hề hề, trùng hợp thật, mọi người đều có mặt.”
Đúng lúc này, tiếng cười giòn giã truyền đến, người phụ nữ quý phái đã lâu không gặp lặng lẽ đáp xuống.
Vừa thấy người này, sắc mặt Cổ Tuấn lập tức trắng bệch, trở nên cực kỳ căng thẳng.
Nàng ta vẫn đẹp như xưa, đẹp đến mức không gì sánh được, như tiên nữ bước ra từ bức tranh, có vẻ đẹp thuần khiết đến mức dù đứng gần vẫn khiến người ta cảm thấy không chân thật.
Lông mày Lâm Nhất khẽ nhíu, chẳng lẽ vị phu nhân này vẫn luôn đi theo người đàn ông đội nón lá?
Khi người đàn ông đội nón lá xuất hiện, nàng ta cũng xuất hiện theo, thật sự quá trùng hợp, ngay cả người đàn ông đội nón lá cũng nghi hoặc nhìn về phía nàng ta, tỏ ra hơi khó hiểu.
“Huyền Lôi Mật Thược?”
Phu nhân nhìn mảnh giáp rùa trong tay Cổ Tuấn, đôi mắt đẹp khẽ chuyển động, trên gương mặt tuyệt mỹ nở nụ cười: “Gặp nhau là có duyên, chúng ta cùng đi thuyền Huyền Quy đến Khư Hải Huyền Vũ này, gặp nhau trước bảo điện Huyền Lôi, chi bằng cùng vào đi, lão ăn mày, ông dẫn đường.”
Nàng ta đưa tay ra, mỉm cười vẫy tay với Cổ Tuấn.
Cổ Tuấn hoảng hốt vội vàng trả mảnh giáp rùa cho Lâm Nhất, cười gượng nói: “Cái này... Là đồ của hắn chứ không phải của ta, lão già ta tuổi cao sức yếu, không vào đâu, để mấy người trẻ các ngươi đi thì hợp hơn.”
Nói xong ông ta lập tức muốn chuồn, nhưng phu nhân khẽ nhíu mày, cười đầy ẩn ý nói: “Huyết mạch Huyền Vũ, ai nấy đều có thiên phú xuất chúng, sao có thể dễ dàng nói già? Đến đây cho ta!”
Nàng ta nở nụ cười mê hoặc, trăm vẻ quyến rũ hiện lên giữa chân mày, phong tình vô tận.
Chân tay Cổ Tuấn run rẩy, không dám tiến đến, cũng không dám rời đi.
Mai Tử Họa và An Lưu Yên đều lấy làm lạ, rõ ràng phu nhân này xinh đẹp tuyệt trần, nụ cười như gió xuân, sao Cổ lão sợ đến thế?
Mai Tử Họa vốn có thiện cảm với phu nhân này, lúc trước trên thuyền Huyền Quy đã muốn bắt chuyện, bèn cười nói: “Lâm huynh, hay là chúng ta cùng vị tỷ tỷ này vào nhé, gặp nhau là duyên, đông người cũng có thể giúp đỡ nhau. Gặp phải Hỏa Thần Tướng, chưa chắc đã sợ gã!”
“Ta không đi, ta không đi.”
Cổ Tuấn lắc đầu nói.
“Ta đâu có nói đi với các ngươi.” Người đàn ông đội nón lá cũng chẳng mặn mà, bước về phía bảo điện Huyền Lôi.
“Hề hề, bảo điện Huyền Lôi không đơn giản đâu, biết đâu còn có ma thi tồn tại đấy, tiểu huynh đệ, không nghĩ kỹ chút sao?”
Phu nhân cười quyến rũ, đưa tay đặt lên vai người đàn ông đội nón lá.
Hả?
Trong mắt người đàn ông đội nón lá lóe lên tia kinh ngạc, khi tay phu nhân đặt lên vai gã, vậy mà gã hoàn toàn không cảm nhận được.
Muốn né tránh thì đã không kịp.
Trong lòng gã lập tức chấn động, rốt cuộc người phụ nữ này là ai?
Lâm Nhất khẽ nhíu mày, trong lòng trầm xuống, lúc này chỉ cần không ngu thì cũng nhận ra, phu nhân này đang ép tất cả bọn họ phải cùng tiến vào.
Căn bản không cho quyền từ chối!
Sắc mặt Mai Tử Họa và An Lưu Yên cũng dần thay đổi, ánh mắt nhìn phu nhân nhiều hơn một phần e ngại.
Hình như có gì đó không ổn... Cả hai thầm nghĩ, ánh mắt không tự chủ nhìn về phía Lâm Nhất.
“Hề hề, náo nhiệt thế này, cho ta góp mặt với.”
Có giọng cười sảng khoái vang lên, thì ra là người mặc đồ trắng thần bí từng cướp Thánh Nguyên của nhóm Lâm Nhất, cũng đúng lúc xuất hiện.
Gã vẫn giống lần trước, người quấn đầy băng vải trắng, chỉ để lộ ra đôi mắt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất