Nhưng khi mắt ma mở ra, thì như là tồn tại vô địch trong Lôi Đình Thiên Cung này.
Ngay khi Lâm Nhất không trụ nổi nữa, trong trời đất truyền đến tiếng tiêu, âm thanh có phong vận cổ xưa, tựa như tiếng phượng hót, từng nốt nhạc ngân vang như chim hồng lướt ngang qua trời đất.
Hư không như mặt trống, dưới tiếng tiêu vang vọng, xuất hiện từng gợn sóng lăn tăn.
Tang tang tang!
Tiếng tiêu hào hùng rộng lớn, hùng vĩ cuồn cuộn, như thánh nhân giáng thế giữa trời đất. Trong gió mây biến đổi, có tiếng chuông đại đạo vang khắp bốn phương.
Trên trời dưới đất, chỉ mình ta tôn quý!
Đây là âm Đại Thánh, bá đạo, hào sảng, không ai sánh kịp.
Keng keng!
Tia sáng đỏ lửa theo tiếng tiêu phủ đầy bầu trời, con Chu Tước ẩn chứa khí tức thần thánh gào thét bay đến, cùng tiếng tiêu lao xuống.
Ngọn lửa trên người Chu Tước cực kỳ khắc chế ma uy này, còn bị tiếng tiêu khống chế, áp chế được Ma Linh kiêu ngạo kia.
Lâm Nhất quay đầu nhìn, thấy Mai Tử Họa đứng dưới chiếc cầu cầu vồng, thổi tiêu đấu ma.
Mai Tử Họa lúc này, phong thần tuấn lãng, có phong thái tiên nhân thượng cổ, phiêu dật như tiên như ảo, một người một tiêu, gánh cả không gian tiếng tiêu cuồn cuộn trời đất.
Khúc kết thúc, Ma Linh bị Chu Tước đánh bay, trên thân đầy vết thương do ngọn lửa thiêu đốt.
Vút!
Mai Tử Họa buông tiêu, mỉm cười nói: “Lâm Tiêu, còn nhớ lời Mai mỗ từng nói chứ? Có ta ở đây, Lôi Đình Thiên Cung này, ngươi muốn chết cũng không dễ đâu!”
Sắc mặt Lâm Nhất nghiêm trọng, sợ tên này thêm kịch quá đà, vội nói: “Chạy trước rồi tính, Ma Linh mắt bạc này không đơn giản như ngươi nghĩ đâu.”
“Không sao, ta tự có cách đối phó!”
Mai Tử Họa khẽ cười, vô cùng tự tin, Lâm Nhất thoáng giật mình, lấy đâu ra tự tin thế?
Ầm!
Chỉ thấy Ma Linh mắt bạc bị đánh bay kia lao vút lên, trong mắt ma bùng phát ánh bạc, vết thương đang dần hồi phục.
Lâm Nhất nhìn mà tim đập chân run, còn Mai Tử Họa thì vẫn ung dung không hoảng, bình tĩnh nói: “Lâm huynh đừng lo, cứ xem thủ đoạn của ta!”
Y rất tự tin, thấy Ma Linh lao đến cũng không hề có ý định lùi bước.
Thậm chí còn không cần thổi tiêu, đến âm Đại Thánh cũng chẳng cần dùng.
Ầm!
Khi Ma Linh mắt bạc còn cách hai ngàn mét, Mai Tử Họa động đậy, y giơ tay khẽ vẫy, sau lưng lập tức hiện ra khí tức Lôi Đình Huyền Vũ cổ xưa.
Rầm rầm rầm!
Vô số tia chớp bạc giao hòa, từng đạo thánh văn liên tục dung hợp, nhanh chóng hóa thành bức tranh Huyền Vũ dày nặng vô song.
Uy áp trên người Mai Tử Họa tăng vọt, đạt đến mức độ không thể tin nổi.
Y cũng có huyết mạch Huyền Vũ?
Con ngươi Lâm Nhất co rút dữ dội, trong đáy mắt lộ ra vẻ kinh hãi.
“Thu!”
Mai Tử Họa vung mạnh cánh tay đang đưa ra, keng keng keng, cổ tay y hiện ra từng vòng xiềng xích mở ra, sau đó hóa thành chín sợi xích bạc, khắc đầy thánh văn cổ xưa.
Với tốc độ kinh người, trói chặt thân thể Ma Linh mắt bạc, khiến đối phương gào thét thê thảm không chịu nổi, ma quang trên người không ngừng tiêu tán.
“Mạnh thật!”
Lâm Nhất kinh ngạc, dường như Ma Linh mắt bạc vô cùng kiêng kị mấy sợi xích bạc này.
Hình bóng Lôi Đình Huyền Vũ sau lưng Mai Tử Họa không ngừng truyền năng lượng bạc vào trong xiềng xích.
Ầm!
Chẳng mấy chốc, xiềng xích bạc bốc lên lửa sấm, Ma Linh mắt bạc phát ra tiếng kêu càng thêm thê lương.
Thân thể vốn căng đầy, giờ dần xẹp xuống, ma quang trên người hóa thành khói đen không ngừng bốc ra ngoài.
Thành công rồi!
Ánh mắt Lâm Nhất lộ vẻ vui mừng, khoảng thời gian Mai Tử Họa biến mất, chắc là đi tìm món chí bảo này.
Tìm được ở quảng trường đáy nước?
Bảo vật thực sự ở quảng trường đáy nước, thì ra là sợi xích này, vận khí tên này đúng là quá tốt.
“Huynh, ta sắp không trụ được nữa rồi, mau chém vào mi tâm gã.”
Đang suy nghĩ, thì Mai Tử Họa vừa rồi còn ung dung thì giờ đã tái mặt, nghiến chặt răng, trên mặt lộ vẻ cực kỳ gắng gượng.
Chính là do Ma Cương mắt bạc đang phát điên, kéo mạnh sợi xích bạc, bất chấp tất cả lôi Mai Tử Họa về phía mình.
Lúc đó y sợ đến gần chết, khí thế ban nãy không còn sót chút nào, vội vàng cầu cứu.
Lâm Nhất hít thật sâu, không dám khinh thường.
Hồn là liễu tơ bị gió thổi tan, một đêm mưa lạnh táng danh hoa. Người đi ta ở đã hai thu.
Táng Hoa rút vỏ, kiếm lệnh ngự thiên!
Keng!
Táng Hoa rút khỏi vỏ, dưới sự gia trì của Thiên Khung Kiếm Ý, Lâm Nhất điều khiển từ xa, bật ngón tay bắn ra, trong chớp mắt được Tinh Diệu thúc đẩy, mũi kiếm đâm thẳng vào mi tâm.
Phụt!
Ma quang trên người Ma Cương mắt bạc hoàn toàn tiêu tán, phun ra ngụm máu, ma uy màu đen trên người bắt đầu tan biến với tốc độ cực nhanh.
“Lâm Tiêu, đừng giết gã!”
Tiếng hét lớn vang lên, Cổ Tuấn vén mai rùa nói.
Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn, thấy trong mắt Ma Linh mắt bạc dần khôi phục vẻ tỉnh táo, không còn chút ma quang nào, hoàn toàn giống như tu sĩ bình thường.
Giết nhầm rồi?
Trong lòng Lâm Nhất chấn động, nói: “Quay về!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất