Vút!
Ma Linh mắt bạc chỉ dừng trên người đám người kia, rồi hóa thành luồng ánh sáng bạc, xé nát không gian lao về phía Lâm Nhất và An Lưu Yên.
Áp lực lập tức biến mất, tinh thần đám người Khấu Thiên Hóa đều nhẹ nhõm hẳn, gã không nhịn được cười nói: “Còn tưởng thằng đó may mắn, giờ thì khổ với nó rồi!”
Ánh mắt của Vũ Văn Tu lóe lên, sắc mặt không ngừng thay đổi.
Gã đang suy nghĩ, tại sao Ma Linh này chăm chăm vào Lâm Tiêu, trên người đối phương có phải có vật gì đặc biệt?
Rất có thể là như vậy, nếu không thì không thể giải thích được tại sao Ma Linh mắt bạc tha cho bọn họ.
Dĩ nhiên cũng có khả năng, chỉ là gã nghĩ nhiều, Ma Linh đơn giản là thèm muốn thánh thể Thương Long của Lâm Nhất, thánh huyết có thể giúp nó khôi phục nhanh hơn.
Vũ Văn Tu nghĩ đến điều gì đó, nhìn Khấu Thiên Hóa cười nói: “Khấu huynh không đuổi theo xem thử? Cái đầu của hắn, có giá trị bằng tấm Ma Vũ Lệnh đấy!”
Khấu Thiên Hóa cười nói: “Ngươi tưởng ta ngu sao?”
Nhưng nói xong, rõ ràng ánh mắt Khấu Thiên Hóa có chút do dự, Ma Linh mắt bạc rất đáng sợ, nhưng chưa chắc đã phải giao đấu với nó.
Biết đâu sau khi giết Lâm Tiêu xong, nó sẽ để lại toàn thây?
Vũ Văn Tu cười không nói gì, dẫn theo đệ tử của Minh Tông rời đi trước.
“Thiếu chủ, chúng ta làm sao đây? Tên Vũ Văn Tu đó có chút nham hiểm, đừng mắc lừa gã...” Thạch phu nhân nói.
“Ta biết rồi.”
Miệng Khấu Thiên Hóa thì nói như vậy, nhưng rõ ràng trong mắt có chút không cam lòng.
Ở đằng xa.
Lâm Nhất và An Lưu Yên bay suốt nửa canh giờ mới hơi thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên vẫn không ngừng nghỉ bay xuyên không trung.
Bóng dáng hai người như tia chớp lao đi, tiếng nổ vang lên trong không khí, cả hai vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác.
Vù!
Đột nhiên, phía sau ma quang màu bạc chiếu rọi không gian, Lâm Nhất và An Lưu Yên đồng thời cảm nhận được ma uy đang gào thét lao tới.
“Chuyện gì thế này?”
Sắc mặt Lâm Nhất hơi thay đổi, rõ ràng đã bay đi rất xa rồi, vậy mà Ma Linh mắt bạc vẫn còn đuổi theo.
Hắn chợt nghĩ tới điều gì đó, chẳng lẽ thật sự giống như lão ăn mày từng nói, trên người hắn có thứ mà đám ma thi này muốn lấy.
Là mảnh mai rùa đó sao?
Chẳng có gì đặc biệt mà, Cổ lão đầu nhìn ra được bí mật gì vậy!
“Cô đi trước, ta dụ gã đi.” Lâm Nhất nhanh chóng đưa ra quyết định, để An Lưu Yên ở đây, rồi bay về hướng khác.
Vù!
Đúng như hắn dự đoán, Ma Cương mắt bạc không thèm để ý tới An Lưu Yên, lập tức xoay người đuổi theo hắn.
Quả nhiên là vậy!
Lâm Nhất ngoái đầu nhìn, cắn răng không nói, trong mắt nhanh chóng nghĩ đối sách.
Ma Linh mắt bạc này còn đáng sợ hơn cả những ma thi trước kia từng đối đầu.
Cổ Tuấn không có ở đây, bản thân ngoài việc tế ra chiếc ô Thương Long Nhật Nguyệt thì không còn cách nào khác đối phó.
Nhưng dị tượng mà chiếc ô Thương Long Nhật Nguyệt tạo ra, rất dễ khiến người khác nhận ra manh mối, chắc chắn sẽ bị bại lộ thân phận.
“Công tử.”
An Lưu Yên nhìn thấy cảnh đó, cắn môi, tay siết chặt lấy quạt Huyền Nguyệt, trong đôi mắt đẹp đầy lo lắng và bất an.
Không được, công tử không thể gặp chuyện.
An Lưu Yên nhanh chóng đưa ra quyết định, ánh mắt không còn do dự nữa, lặng lẽ đuổi theo hướng Ma Cương mắt bạc vừa đi.
Vút vút vút!
Lâm Nhất thi triển Trục Nhật Thần Quyết đến cực hạn, như mặt trời lớn, phát ra ánh sáng chói lóa trong hư không.
Trời xanh mây trắng, trong mắt hắn đều bị bỏ ở phía sau, không gian dần dần trở nên méo mó.
Tốc độ của hắn quá nhanh, dù là mây trắng trên trời hay các kiến trúc trên mặt đất trong mắt hắn đều trở nên vặn vẹo.
Trời và đất nối với nhau, toàn bộ không gian trong mắt hắn trở nên hỗn loạn.
Vù vù!
Nhưng từ người Ma Linh mắt bạc không ngừng phát ra ánh sáng ma đen kịt, những tia ma quang đó như mực nhuộm, không ngừng lan ra trong không gian méo mó này.
Trước mắt không còn đường chạy, ngay cả đường lui cũng sắp bị ma khí xâm chiếm.
Lâm Nhất hít thật sâu, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, đã không thể chạy thoát, vậy thì chiến đến cùng đi.
Nếu thật sự không được, hắn chỉ còn cách dùng bảo sơn Nhật Nguyệt để giết tên này!
Bùm bùm bùm!
Ngay khi hắn vừa xoay người, Ma Linh mắt bạc đã nhào tới, Lâm Nhất rút kiếm Táng Hoa, kiếm ý bộc phát, trong chớp mắt đã giao chiến với đối phương mấy chục chiêu.
Keng!!
Kiếm quang liên tục bị đối phương nghiền nát, sau đó tung quyền, thế như chẻ tre, Lâm Nhất bị trúng vào ngực, phun ra ngụm máu.
Thực lực chênh lệch quá lớn, hoàn toàn không thể chống đỡ.
Trong mắt Lâm Nhất hiện lên chút vẻ kinh hoàng, hắn đã đánh giá thấp Ma Linh mắt bạc, e rằng dù tế ra chiếc ô Nhật Nguyệt cũng chưa chắc giữ được mạng.
Vừa giao đấu đã thất bại!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất