"Sư huynh, chúng ta phải làm sao?" Hoàng Huyền Dịch hỏi.
Vũ Văn Tu trầm ngâm: "Khấu Thiên Hóa lẫn Lâm Nhất đều khó đối phó. Nhưng dưới Long kiếp lôi trì chắc chắn có chí bảo. Chúng ta cũng xuống!"
Ùm! Ùm!
Trong tiếng nước bắn tung tóe, đám cao thủ cảnh giới Sinh Huyền kéo đến cũng chợt tỉnh ngộ, lần lượt thăm dò, nối nhau lặn vào Long kiếp lôi trì.
Trong Long kiếp lôi trì.
Long văn tím vàng quấn quanh thân Lâm Nhất, hắn thúc động thân pháp đến cực hạn, liên tục lao về phía đáy hồ.
Hắn rất muốn biết sâu dưới đáy này rốt cuộc đang che giấu bảo vật gì.
Thân ảnh Lâm Nhất lướt đi như giao long trong nước, giữa làn nước hồ loang loáng lôi dịch, những chớp bạc bất thần bùng lên sáng loá.
Mỗi tia lôi bạc va vào thân thể, nổ tung thành lực đạo cuồng bạo vô song.
Không có thực lực nhất định, ở trong Long kiếp lôi trì e rằng trụ không nổi một nén hương.
Cách ba người Lâm Nhất khá xa, một đám đông những bóng người đang áp sát. Lúc này ai cũng hiểu dưới đáy Long kiếp lôi trì có chí bảo tồn tại.
"Đến nhanh thật".
Lâm Nhất liếc qua. Hắn là người chìm xuống trước, nhưng khoảng cách xem ra không kéo giãn được mấy.
Nếu thật sự phát hiện chí bảo, đến lúc đó vẫn khó tránh giao tranh.
Vù! Vù! Vù!
Thân ảnh Lâm Nhất không ngừng lặn sâu. Cuối cùng ở đáy Long kiếp lôi trì, hắn cảm nhận từng luồng khí tức năng lượng dữ dội tột cùng.
Nửa khắc sau.
Tầm mắt hắn ở đáy hồ bắt gặp một vòng xoáy lôi đình khổng lồ, trong xoáy cuộn dâng từng sợi thánh quang màu bạc.
Hẳn là ở đó!
Lâm Nhất đến mép xoáy, không hề do dự, chui thẳng vào. Khi vượt qua vòng xoáy...
Một quảng trường dưới nước hiện ra trong mắt hắn. Quảng trường này được lát bằng vô số tảng đá lớn, trên phiến đá khắc đầy thánh văn cổ xưa.
Các thánh văn nối nét với nhau, vẽ thành một đồ án Huyền Vũ khổng lồ.
Mờ mờ qua làn sóng nước, đồ án Huyền Vũ như có linh tính, khẽ trôi chậm chậm.
Nhưng thực ra đó chỉ là ảo giác do khúc xạ của nước, thực ra đồ án Huyền Vũ không hề chuyển động.
Có nhiều bóng người rải rác bên trên đồ án, họ ngồi xếp bằng, dung mạo vẫn còn nguyên, nhưng đã hoàn toàn không còn sinh khí.
Đều là Bán Thánh sao?
Ánh mắt Lâm Nhất thoáng tia kinh dị. Những bảo châu Huyền Vũ lúc trước hẳn đều đến từ thi thể của những người này.
Nhưng rốt cuộc đây là nơi nào mà lại cần nhiều Bán Thánh trấn thủ đến vậy, cuối cùng tất cả lại toạ hoá tại đây.
Đồ án Huyền Vũ này e rằng còn ẩn giấu huyền cơ khác!
Rắc!
Đúng lúc ấy, một thi thể Bán Thánh bỗng nổ tung, hoá thành một viên bảo châu Huyền Vũ bay về phía vòng xoáy.
Lâm Nhất đưa tay chộp, đoạt lấy viên bảo châu.
Rút kinh nghiệm trước đó, hắn không nắm trực tiếp, mà dùng Long Nguyên quấn chặt, phong ấn từng lớp rồi mới thu vào vòng tay trữ vật.
Đúng là thần kỳ, bảo châu Huyền Vũ giá trị liên thành mà lại vào tay nhẹ tênh như thế.
Liếc qua, trên quảng trường dưới nước ít nhất có mấy chục bộ hài cốt Bán Thánh. Nếu tất cả đều hoá thành bảo châu Huyền Vũ-
Quả thật khó tưởng tượng. Phải biết bình thường một viên bảo châu Huyền Vũ đã khó mà tìm được ngoài kia.
"Thì ra là vậy".
Sau lưng, Vũ Văn Tu và những kẻ khác xuất hiện. Không lâu sau, Khấu Thiên Hóa cũng tới cùng đồng bọn.
Đám cao thủ cảnh giới Sinh Huyền từ khắp nơi cũng lũ lượt kéo đến.
"Nhiều Bán Thánh thế này, đúng là một kho báu!"
"Ha ha ha, cơ duyên lớn thật! Nhiều bảo châu Huyền Vũ thế này, phát tài rồi!"
"Vớt bừa vài viên thôi là chuyến đi địa cung này coi như mãn nguyện".
Cả bọn trong lòng nóng bừng như lửa đốt, nhìn số lượng hài cốt Bán Thánh mà trong mắt toàn là tham sân si.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất