Phong mang của Vũ Văn Tu bùng nổ, Long nguyên diễn hóa thành dị bảo Nhật Nguyệt nắm gọn trong lòng bàn tay. Năm ngón siết chặt, sau lưng gã bỗng hiện ra một chữ "Minh" cổ xưa.
Ầm!
Cú đấm nắm giữ Nhật Nguyệt ấy nện thẳng vào ngực Lâm Nhất. Rắc! Rắc! Rắc! Mười vạn đường long văn tím vàng như đập vỡ đê, liên tiếp nứt toác.
Thấy vậy, Vũ Văn Tu khẽ nhếch môi cười lạnh, thu tay phải về. Trong lúc thu tay, chữ "Minh" phía sau lưng không ngừng xoay chuyển.
Gã đang dồn lực!
Minh quang lấp lánh, thánh huy cổ xưa từ người gã bùng phát. Đòn sắp tung ra chỉ e kinh khủng tới mức khó tưởng tượng.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tay phải đang nắm bảo châu Huyền Vũ của Lâm Nhất bỗng khép hai ngón thành kiếm, đột nhiên đâm tới đúng lúc đối phương chuẩn bị xuất quyền.
Keng!
Vũ Văn Tu không kịp trở tay, bị chấn bay tại chỗ, chữ "Minh" sau lưng vỡ vụn phân tán ra tứ phía.
Gã phun một ngụm máu tươi rơi loang trên mặt hồ, trừng mắt nhìn bàn tay phải trống không của Lâm Nhất, không thể tin nổi: "Sao có thể?"
Chưa đầy một khắc, Lâm Nhất đã luyện hóa xong bảo châu Huyền Vũ. Vũ Văn Tu hoàn toàn không thể lường tới nước cờ này.
"Sư huynh!"
Hoàng Huyền Dịch cùng đám người vội lao tới, An Lưu Yên và Mai Tử Họa cũng vội rút về, đứng chắn bên cạnh Lâm Nhất.
Vì sắc mặt Lâm Nhất lúc này trông rất tệ, trắng bệch như giấy, khóe mắt còn rỉ ra máu.
Vút!
Gần như cùng lúc, Lâm Nhất và Vũ Văn Tu đều ngồi khoanh chân trên mặt hồ, mỗi người nuốt một viên đan dược trị thương.
Nói đúng ra thì Lâm Nhất bị nặng hơn, trước đó đã lĩnh trọn chiêu "Nhật Nguyệt Đồng Tâm", thương thế đã chẳng nhẹ nhàng gì. Nhưng Vũ Văn Tu cũng không khá hơn, bị một kích của Lâm Nhất đâm trúng, tâm Nhật Nguyệt cuồng loạn, thương thế cũng không kém bao nhiêu.
Hai người cùng phải dừng lại trị thương, đủ thấy trận giao đấu vừa rồi chấn động lòng người đến mức nào.
Sau một nén hương.
Cả hai đồng loạt mở mắt. Bốp-khoảnh khắc Lâm Nhất mở mắt, điện quang tách tách bắn ra khắp người, bảo châu Huyền Vũ đã hoàn toàn luyện hóa xong.
Ầm!
Tu vi hắn tăng vọt ở mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đồng thời long văn tím vàng trên thân càng thêm rực rỡ.
"Lâm huynh, thủ đoạn không tồi", Vũ Văn Tu từ tốn đứng dậy, khóe môi nở nụ cười.
Gã điềm nhiên như không, cứ như trận chiến vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Ngươi cũng đâu kém".
Lâm Nhất đứng lên, đáp thật lòng.
Vừa rồi hắn bị đối phương gài, lúc đầu đã chịu đựng rất lâu. Nếu không bình tĩnh luyện hóa ngay bảo châu Huyền Vũ, lần này hẳn đã chịu thiệt lớn!
"Hà hà, không hổ là người đứng đầu Lang Nha Bảng. Ta cũng đã đoán được, ở cảnh giới Long Mạch mà dám xông vào Huyền Vũ Khư Hải, ắt hẳn phải có thủ đoạn thông thiên. Giờ xem ra quả không sai. Thiên Khung Kiếm Ý của ngươi đã đại thành rồi?" Vũ Văn Tu giọng điệu như đang tán gẫu với bằng hữu, mở lời thăm dò, trong mắt ánh lên tia sáng.
"Ngươi đoán thử xem?"
Khóe môi Lâm Nhất cong lên, trong mắt lộ vẻ bỡn cợt.
"Hà hà, thực ra cũng chẳng khó đoán".
Vũ Văn Tu nửa cười nửa không.
Lâm Nhất khoanh tay trước ngực: "Chỉ là ngươi không dám. Với cái tính của ngươi, cuối cùng vẫn muốn kẻ khác đi thử, tự mình thì không muốn mạo hiểm".
Thiên Khung Kiếm Ý đại thành rất mạnh!
Dù hai bên chênh nhau một trời một vực về cảnh giới, Thiên Khung Kiếm Ý đạt đại thành vẫn có thể giết chết đối thủ bất cứ lúc nào.
Thiên Khung Kiếm Ý vốn chẳng thuộc về cảnh giới Long Mạch, huống hồ đã đại thành.
Nói thẳng ra, phần thắng của Vũ Văn Tu rất lớn, gã vẫn luôn chiếm thế thượng phong, nhưng Lâm Nhất thì lúc nào cũng có thể tung ra một đòn mạnh tới mức có thể đoạt mạng đối phương.
Bị nói trúng tim đen, Vũ Văn Tu cười lịch sự mà gượng gạo: "Lâm huynh lại đùa rồi".
Tõm!
Đúng lúc hai người còn úp mở, đấu võ miệng từng chữ, trong Long kiếp lôi trì bỗng "tõm" một tiếng, một viên bảo châu Huyền Vũ nữa xuất hiện.
"Hử?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất