Chín xác cổ kia máu thịt không còn nguyên vẹn, tuy có thực lực cảnh giới Sinh Huyền đỉnh phong, nhưng không chịu nổi hơn trăm người vây đánh. 

 

Nếu thực sự giao đấu, tỷ lệ thắng của đám tu sĩ vẫn rất cao. 

 

“Đúng là ngu xuẩn.” 

 

Cổ Tuấn thấy cảnh này thì mắng, không màng đến việc đám người Lâm Nhất nghĩ gì, không hề do dự quay đầu bỏ chạy. 

 

Ba người Lâm Nhất thoáng sững sờ rồi vội vàng đuổi theo. 

 

“Cổ trưởng lão, vật thể Huyền Vũ kia thật sự là thánh vật sao?” Ba người vừa đuổi theo vừa hỏi, An Lưu Yên mở lời. 

 

Cổ Tuấn gật đầu: “Đúng là thánh vật, nhưng đó là trụ phong ấn ma, dùng để trấn áp cường giả cảnh giới cấp Thánh, phải có bí thuật mới khởi động được, người khác lấy được cũng chẳng dùng được.” 

 

Lâm Nhất nhíu mày: “Trụ phong ma? Dưới vật thể đó, còn có ma thi nữa sao?” 

 

Cổ Tuấn khẽ cười nói: “Ngươi cũng thông minh đấy, chín bộ xác cổ Ma Linh kia chưa là gì, nếu vật ở dưới trụ phong ma kia còn thở thì, chậc chậc...” 

 

“Sẽ thế nào?” Mai Tử Họa hồi hộp hỏi. 

 

“Đám người đó không ai sống sót, tất cả đều chết!” Cổ Tuấn nghiêm túc nói. 

 

Mai Tử Họa quay đầu nhìn, chỉ thấy trong đống phế tích đột ngột bốc lên bóng đen mờ mịt, ngay sau đó, trong chớp mắt một trăm người còn sót đều chết sạch. 

 

“Thật sự chết hết rồi!” Sắc mặt Mai Tử Họa trắng bệch nói. 

 

Cổ Tuấn chẳng mấy bận tâm: “Chết cũng tốt, lũ này chẳng lo tính mạng, miễn là đừng kéo theo chúng ta chết cùng là được.” 

 

Đột nhiên sắc mặt Lâm Nhất hơi thay đổi, trong mắt lóe lên tia khác lạ. 

 

“Sao thế?” Cổ Tuấn thấy sắc mặt hắn khác thường, lập tức hỏi. 

 

“Ông đúng là cái mỏ quạ, thứ đó đuổi theo rồi.” Lâm Nhất thản nhiên nói, rồi lập tức tăng tốc độ. 

 

Khoảnh khắc vừa rồi, ngay cả Thiên Khung Kiếm Ý của hắn cũng cảm thấy e ngại, ma thi dưới vật thể kia chắc chắn cực kỳ khủng khiếp. 

 

Rầm rầm rầm! 

 

Chỉ thấy vật thể Huyền Vũ bị ma thi áo đen nhấc lên, rồi ném văng đi, ngay sau đó gã dẫn theo chín bộ xác cổ xương trắng đứng trên vật thể đuổi theo. 

 

Trong nháy mắt bụi đất cuồn cuộn, ma uy cuồn cuộn dâng lên, khí thế đó thật sự kinh người. 

 

Vút vút vút! 

 

Thân hình bốn người lóe lên, phóng đi với tốc độ nhanh nhất để kéo giãn khoảng cách, nhưng xác cổ Ma Linh kia bám sát không buông, khí tức trên người càng lúc càng kinh khủng. 

 

“Lão già, hay là chia ra chạy đi?” Lâm Nhất nhận ra có điều không ổn bèn mở miệng. 

 

Hắn nghi ngờ có khi nào là huyết mạch Huyền Vũ trong người Cổ Tuấn bị xác cổ Ma Linh kia cảm ứng được, nếu không thì đâu cần phải đuổi theo bọn họ mãi. 

 

Dọc đường, cũng có những tu sĩ khác đến tìm bảo vật. 

 

Thế nhưng xác cổ Ma Linh kia dẫn theo chín bộ xác cổ xương trắng, chỉ chăm chăm đuổi theo bọn họ, trong mắt hoàn toàn không để ý người khác. 

 

Cổ Tuấn nổi giận: “Hừ, thằng nhóc nhà ngươi, biết đâu là cái mai rùa Huyền Vũ trên người ngươi có vấn đề, ngươi mà vứt cái mai rùa đi, thì con quái vật kia chẳng đuổi chúng ta nữa!” 

 

Trong lòng Lâm Nhất căng thẳng, nói không chừng thật sự có khả năng đó. 

 

Nhưng hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thản nhiên nói: “Vậy thử xem, xem rốt cuộc ai mới là kẻ bị nhắm vào.” 

 

Cổ Tuấn lộ vẻ lo lắng, nói: “Đừng mà, chúng ta đều là người của cung Thiên Hương, là người cùng thuyền, lão già ta mà có chuyện, ngươi còn muốn vào kho rượu Huyền Vũ nữa không.” 

 

“Ta nói cho ngươi biết, trong kho rượu rất có thể có rượu bán thần và Lôi Trì Huyền Vũ, còn có cả ngọn lửa nghìn năm của gia tộc Mạch Thị.” 

 

Sắc mặt Lâm Nhất trầm xuống, lão già này quả nhiên đang lừa hắn. 

 

“Lại là nghe người ta nói hả?” Lâm Nhất hỏi ngược. 

 

Cổ Tuấn cười gượng nói: “Đừng bận tâm chuyện đó nữa, trước mắt nghĩ cách giải quyết con quỷ này đã, cứ bị nó đuổi theo thì chẳng làm được gì cả.” 

 

Trên đường bị truy đuổi, họ đã thu hút không ít sự chú ý. 

 

Nhưng phần lớn sau khi kinh ngạc xong, đều tỏ ra hả hê, nếu không phải thấy ma thi kia quá khủng khiếp, có khi còn lén bám theo chờ thời cơ ra tay. 

 

Ánh mắt Lâm Nhất lóe lên, trầm ngâm nói: “Thứ này lúc còn sống rất có thể có thực lực cảnh giới cấp Thánh, ông chắc chắn có cách đối phó chứ?” 

 

“Dù sao cũng chỉ là xác chết, kiếm ý của ngươi khắc chế nó rất mạnh, nếu ngươi có thể đối đầu trực diện với nó. Lão già ta có lẽ sẽ có cách...” Cổ Tuấn đảo mắt nói. 

 

Đối đầu trực diện? 

 

Khóe miệng Lâm Nhất khẽ giật, nói: “Ông đúng là dám nói, ta chỉ mới có tu vi cảnh giới Long Mạch.” 

 

Nói thì nói vậy, nhưng Lâm Nhất nhanh chóng đưa ra quyết định, lập tức dừng lại. 

 

“Lưu Yên, lát nữa cố gắng tìm cách cầm chân chín bộ ma thi xương trắng, còn xác cổ Ma Linh để ta lo.” Trong mắt Lâm Nhất lóe lên tia lạnh lẽo, trầm giọng dặn dò. 

 

“Ừ.” An Lưu Yên gật đầu. 

 

“Cô... Cẩn thận đấy.” 

 

Lâm Nhất căn dặn thêm. 

 

Trong lòng An Lưu Yên thoáng qua cảm giác ấm áp, trên mặt nở nụ cười, biết Lâm Nhất đang quan tâm đến nàng ta, nói: “Lưu Yên sẽ chú ý.” 

 

“Ta... Ta làm gì?” Mai Tử Họa rất căng thẳng, nhưng trong mắt đầy vẻ hưng phấn, hai tay hơi run lên, có chút háo hức muốn thử sức. 

 

“Ngươi cố gắng đừng ra tay.” 

 

Lâm Nhất không nhìn y, hờ hững nói. 

 

“A?” 

 

Mai Tử Họa ngẩn ra, há miệng không nói nên lời, vẻ mặt ghét bỏ của Lâm Tiêu kia là có ý gì. 

 

Cổ Tuấn liếc y, nói: “Chính là bảo ngươi đừng lắm lời, ai biết ngươi nói bậy sẽ dẫn ra thứ gì, đứng nhìn thôi đừng gây rối.” 

 

Khóe miệng Mai Tử Họa co giật, hóa ra là lo chuyện đó. 

 

Rầm rầm rầm! 

eyJpdiI6IjdKSFFPb2JBRktLYko3WHpzVHN3TlE9PSIsInZhbHVlIjoiZFRJenBxNk9UajR1OWRqdGlqQnl1YmZocnF4QkVjZFh6UGp3b2Z1cXY1S0V5M0pVRGR4ZE8yUEgzYnZjdmF2ciIsIm1hYyI6ImVjZjhkZjk3MzE0MTEzZTQ2OWY1ZThhNmQyM2Y1MWQ3YTJkMzJiMjY4Nzg5OWJkYzYzYjI3NTJjODU2MjZlMTIifQ==
eyJpdiI6ImcrWDkxMHZVKzEraGNmZnVPXC9UM2JRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InpEbk1JMHJoektKMFMrZmlMY09SR25SbHYzSXcyeHhcLzBlb2F5bjRwc1FHREZ1M3NCTE5iSU1mZGV3dmc2OTBRNTVzMzVzQVU0ZW5aUk1keWJNVUFpdUNLeE9PWXBpWUhpdmRwN2hBQm42SjNCYlF4Z09xcW94OHBwYVpQeGlzS1JTYWFQelpPUkxzeFhOY0lGN1dxZituMEgwUGFuXC9jQitYRVwvTWdVSEhIKzhyZjhyTjZqeUNaMnJ1clk4Nlwvbk9DT3FLTmwrNnM3SHZwMjlod0xwQUFRWDFpekpPYkdUYjZQdWJJSW84S3k2Y3VYc2lNazJSM3RtZ0grQVhqRnRuMmNVc1wvUjRaRUtzU3QzTVI0NWlrVUNGQmhYVGVwajVQXC8wOHczTE1rXC9ndDlUVXpSeEMzMm90K2tuZGF3bGw1NmxDazhrbEJUb3pUS0grRm9Oa2dOKzhjbktKTmRUTTVoMVdkR2VQS2RsdFU9IiwibWFjIjoiNjc5YzFiNzA4NjkzNjU0YTYxMjFkODJkZWUzZmFiYWZlMDQzMGNjNTNlYjMzMDNiZDVmZWY2NGY3ODk4YWUzNCJ9

Bùm!

Advertisement
x