Tu vi của Thánh tử chắc chắn vượt quá cảnh giới Tử Huyền, không cách nào giáng lâm Huyền Vũ Khư Hải, trừ phi tự phong ấn tu vi, mà làm vậy thì rủi ro lớn quá.
An Lưu Yên hỏi: "Giờ tính sao?"
"Cứ quan sát đã, xem địa cung Huyền Vũ rốt cuộc biến hóa thế nào. Nếu nó vẫn nằm trong cấm địa biển Chết thì thôi, đừng nhúng tay vào vũng nước đục này".
Lâm Nhất không sợ chết, nhưng cũng phải tùy thời thế. Vì một truyền thừa Lôi Đình Huyền Vũ mà liều mạng xông vào cấm địa biển Chết, hắn chưa đến mức hấp tấp như vậy.
"Được", An Lưu Yên khẽ gật đầu.
Lâm Nhất hít sâu một hơi, đưa mắt nhìn xa xăm, cuối tầm nhìn là những đám mây ma quái vô tận dày đặc. Trong miền u ám ấy che giấu khí tức đáng sợ khiến người ta run rẩy, tựa như cả bậc Thánh bước vào cũng khó toàn mạng.
Đó chính là cấm địa biển Chết!
…
Vài ngày tiếp theo, Lâm Nhất và mọi người bế quan không ra ngoài.
Mà đảo Huyền Lôi lại càng lúc càng náo nhiệt. Đã đến được đây thì ai nấy đều có thực lực nhất định, yếu quá thì đến quyền thò tay vào bãi nước đục này cũng chẳng có.
Cùng với càng nhiều cao thủ cảnh giới Sinh Huyền giáng lâm, đảo Huyền Lôi càng hỗn loạn, rắn rết rồng phượng lẫn lộn.
Nhiều kẻ là tà tu nằm trong bảng Hắc, thậm chí vốn đã có ân oán từ trước giờ gặp lại. Cho nên địa cung Huyền Vũ còn chưa chính thức lộ diện mà trên đảo Huyền Lôi đã liên tục đánh nhau.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi đã có không ít người ngã xuống.
Nghe thật lạ lùng! Chuyện này xảy ra ở nơi khác thì thật khó tưởng tượng, cơ duyên còn chưa xuất hiện đã chết một cách vô tri như thế.
Nhưng ở Thiên Vực Tà Hải thì quá bình thường. Nơi này nằm giữa Đông Hoang, các thế lực tụ về mà chẳng có người cai trị thực sự.
Bao năm nay đều là tranh đấu liên miên, rời thành Thánh Thiên Vực là chẳng còn luật lệ nào đáng kể.
Bảy ngày trôi qua, Lâm Nhất ngồi khoanh chân trên ngọn cây từ từ mở mắt. Vừa ngẩng đầu, hắn đã thấy vô số bóng người hóa thành luồng sáng lao về một hướng.
Vèo! Vèo! Vèo!
Cả đảo Huyền Lôi như một con thú khổng lồ ngủ quên bỗng thức giấc, bùng nổ đủ loại khí tức cường đại.
"Địa cung hình như có biến", Bên cạnh hắn, An Lưu Yên lên tiếng.
"Đi xem", Lâm Nhất đứng dậy, mỉm cười với An Lưu Yên rồi thân ảnh lóe lên, dẫn đầu lao đi.
Mai Tử Họa nãy giờ giả vờ lim dim, thấy vậy liền bật dậy, mắt mở bừng, như tia chớp đuổi theo.
"Đúng là người trẻ tuổi, có tinh thần ghê", Cổ Tuấn cười híp mắt buông một câu, tu một ngụm rượu rồi ung dung bước theo.
Vừa rời khỏi khu rừng vắng ấy đã có không ít người để ý đến Lâm Nhất, nhưng lúc này tâm trí ai nấy đều dồn vào địa cung Huyền Vũ. Lại có An Lưu Yên ở cạnh tạo uy nên họ cũng chỉ liếc mấy cái rồi thôi.
Vút!
Chẳng mấy chốc, bốn người Lâm Nhất đã dừng lại giữa không trung ngoài rìa đảo Huyền Lôi.
Ngẩng mắt nhìn, lờ mờ thấy một địa cung vô cùng tráng lệ hiện ở xa tít tầm mắt. Xung quanh địa cung là những tia điện đủ màu, như vạn bàn tay khổng lồ nâng chống nó giữa hư không.
Ầm ầm ầm!
Tiếng sấm sét gầm rít từ xa xôi, cách mười mấy vạn dặm vẫn làm người ta kinh hồn bạt vía.
"Hình như đã rời cấm địa biển Chết", An Lưu Yên trầm ngâm.
Lâm Nhất khẽ gật đầu.
Địa cung Huyền Vũ đã trồi hẳn lên mặt biển, tạm coi như thoát khỏi cấm địa biển Chết, song vẫn lảng vảng ngay mép ranh giới.
Muốn tới được khu vực ấy, vẫn phải liều lĩnh không ít.
Ba người còn lại đều nhìn về phía hắn, chờ hắn quyết định - chẳng biết từ khi nào Lâm Nhất đã thành chỗ dựa chính.
"Đi thôi", ánh tinh quang lóe lên trong mắt Lâm Nhất, hắn lập tức ra quyết định.
Vèo! Vèo! Vèo!
Cả bốn người lập tức vận thân pháp, như những đường kinh hồng, bỏ lại vô số người phía sau.
Chẳng bao lâu, đủ loại tiếng sấm điên cuồng bắt đầu rền vang trên đầu đám người.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất