Hắn rất cẩn thận không đến gần, lập tức lui ra. 

 

 

Thánh ấn này chắc là do cha của Phong Duyên Quân lưu lại, người ngoài muốn chiếm lấy phải xóa bỏ thánh ấn này trước. 

 

Vẻ mặt Lâm Nhất bình tĩnh, điều này cũng đã nằm trong dự liệu. 

 

Mỗi món thánh khí đều có ấn ký của chủ nhân cũ, nếu thánh khí của Lâm Nhất bị người khác đoạt, cũng phải xóa bỏ ấn ký hắn mới dùng được. 

 

“Rồi sẽ là của ta.” 

 

Lâm Nhất khẽ nói, không vội. 

 

Đúng lúc này, cảm giác mệt mỏi dâng lên khắp cơ thể, Lâm Nhất choáng váng đầu óc, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng. 

 

Liên tục giao đấu với mấy cao thủ cảnh giới Sinh Huyền, Lâm Nhất bị thương không nhẹ, đặc biệt là đòn tấn công của Phong Duyên Quân. 

 

“Nếu không sử dụng đến át chủ bài, ta đấu với nhiều cao thủ cảnh giới Sinh Huyền dường như vẫn còn hơi gắng sức, Huyền Vũ Khư Hải này khắp nơi đều là cường giả cảnh giới Sinh Huyền...” 

 

Lâm Nhất ổn định thân thể, lẩm bẩm nói: “Trị thương trước đã.” 

 

Hắn ngồi xếp bằng, thúc giục thần cốt Thanh Long để tự trị thương, ánh sáng màu xanh biếc tỏa ra, long văn ngọc bích chạy khắp cơ thể. 

 

Nửa canh giờ sau, Lâm Nhất mới chậm rãi mở mắt. 

 

Hắn mở bức tranh thánh Cửu Liên ra, bước vào bên trong, trong hồ Hóa Tiên mịt mù sương khói, bóng dáng của Liễu Thành đã biến mất từ lâu. 

 

Ào! 

 

Khi hắn nhẹ nhàng hạ xuống, chín đóa Thánh Liên màu sắc khác nhau trên hồ Hóa Tiên lần lượt tiến đến gần. 

 

Đã lâu hắn không đến đây, Thánh Liên chín màu đều rất nhớ hắn. 

 

Lâm Nhất mỉm cười, cúi người chạm vào đóa Thánh Liên màu trắng. 

 

Hắn có ấn tượng rất sâu về đóa Thánh Liên màu trắng này, nhớ lần đầu tiên chạm vào, đối phương giống như cô gái thẹn thùng, lùi về sau mấy bước. 

 

Sau khi quen thuộc, ngược lại trở nên rất thân thiết. 

 

Lâm Nhất quan sát hồi lâu, những đóa Thánh Liên này còn cách rất xa mới có thể lột xác thành Thần Liên chín màu. 

 

Hắn đến đây ngoài việc xác nhận Liễu Thành đã chết hay chưa, còn mục đích khác nữa, chính là muốn bế quan trong bức tranh thánh Cửu Liên. 

 

Thực lực hiện tại của Lâm Nhất, nói chung vẫn chỉ là cảnh giới Long Mạch tầng tám. 

 

Giao chiến với Liễu Thành cảnh giới Sinh Huyền tầng ba, đã phải bộc lộ Tinh Diệu của Táng Hoa, còn có bí mật về kiếm tâm của bản thân. 

 

Nếu gặp phải cảnh giới Sinh Huyền tầng bốn, cảnh giới Sinh Huyền tầng năm, hoặc là những yêu nghiệt hạng mười bảng Long như Cơ Lăng Phong, Tiêu Nguyên Khải, e rằng sẽ rất nguy hiểm. 

 

Những người đó mạnh hơn Phong Duyên Quân rất nhiều, nền tảng đều đáng sợ, nghe nói mới bước vào cảnh giới Sinh Huyền đã phá được ba cửa ải huyền quan. 

 

Nếu không muốn lộ át chủ bài, e rằng hắn không phải là đối thủ của những người đó. 

 

“Dựa vào ngươi rồi.” 

 

Lâm Nhất mở vòng tay trữ vật, ngay sau đó, Hoàng Kim Long Cốt xuất hiện trong tay hắn. 

 

Chính là Thần Long Cốt hắn đào được từ cơ thể của Tần Thiên! 

 

Thần Long Cốt của hai huynh đệ Tần Thiên, Tần Thương đều bị hắn moi ra, Thần Long Cốt của Tần Thương dùng để nấu canh, thực ra có phần lãng phí. 

 

Hoàng Kim Thần Long Cốt trước mắt, Lâm Nhất định sẽ tận dụng triệt để, để nâng cao tu vi bản thân. 

 

Nếu có thể, đột phá đến Long Mạch tầng chín, đồng thời thử dung hợp thánh thể Thương Long và Thanh Long Thánh Thể. 

 

Hắn dự định để Thánh Liên chín màu nuốt Thần Long Cốt, sau đó phản hồi cho mình, như vậy có thể tận dụng tối đa vật này. 

 

Dù sao thì chính hắn, cũng không có cách luyện hóa Hoàng Kim Thần Long Cốt này, không thể nấu canh như trước được nữa. 

 

… 

 

Trước đó, vị phu nhân từng ngồi cùng Lâm Nhất trên thuyền Huyền Quy, đi theo người đàn ông đội nón lá, chính thức bước lên Huyền Vũ Khư Hải. 

 

Phu nhân mỉm cười nói: “Tiểu huynh đệ, Huyền Vũ Khư Hải vô cùng nguy hiểm, muốn tìm được truyền thừa Huyền Vũ cũng không dễ dàng gì, hay là chúng ta cùng đi nhé?” 

 

Người đàn ông đội nón lá quay đầu nhìn phu nhân, đối phương quý phái đoan trang, tuyệt sắc yêu mị, tựa như mỹ nhân bước ra từ tranh vẽ, không nhiễm bụi trần. 

 

“Không có hứng.” 

 

Gã không biết là nói không có hứng với phu nhân, hay là với Huyền Vũ Khư Hải, hoặc là cả hai. 

 

Sau khi nói xong câu đó, gã nhanh chóng bay xa. 

 

Nụ cười trên mặt phu nhân tắt ngúm, nàng ta nhìn về phía trước, trong mắt hiện lên vẻ tang thương, trầm ngâm nói: “Đã bao nhiêu năm không quay về, núi sông vẫn vậy, người cũ ở đâu? Người cũ chẳng còn, chốn cũ khó tìm.” 

 

Nàng ta khẽ thở dài, thân hình như gió, bước nhanh biến mất trong vùng biển này. 

 

Vút! 

 

Cùng lúc đó, ở rìa Huyền Vũ Khư Hải, có bóng người cầm tiêu rơi xuống chiếc thuyền Huyền Quy mà trước đó đàm người Lâm Nhất khác đã ngồi. 

 

Người tới đương nhiên là Mai Tử Họa, người đã dẫn dụ Quỷ Giao rời đi, y nhìn thuyền Huyền Quy trống rỗng, khóe miệng giật giật: “Mọi người đều đi hết rồi sao? Không đợi ta chút...” 

 

Trước khi rời đi, trên thuyền còn khá náo nhiệt, có lão ăn mày, có ba huynh đệ Trình Thông, có người đàn ông đội nón lá và phu nhân. 

eyJpdiI6IkdCTmVKYktNaFVBWVBRNFBMNXRhQlE9PSIsInZhbHVlIjoiT1NSSVE5dVRiU1Z2UjZEbXBjcGpkcVFpXC84dGoxeFpjVVUrM0NwcHl3VW13ZnZxMXhsM2dGWmQwTElYYjg0bVUiLCJtYWMiOiJlZDJiMmRkZDA3MmZiZWM4YjczZmY4OWFjYjNjMDUyNzgyYzI1MTk3YjZiMzAxOGRiZGUzOTNhY2Q2OGE3ODQ0In0=
eyJpdiI6ImtvNEYwMlVsT20zTlg0ejFaKzh4UHc9PSIsInZhbHVlIjoiXC9aaGVpdFdWbSswdnZ1Q0dSclcxZ1N2bXE1OFh2MjNFc21jandtbXBhQWtcL2l6dno2MTdFKzltUk9KMGpPT2N0dU13bEFvXC8zN0daRlNRMEtKTlRwYlZEOVdoalNNVEpxeWFHbUNyRjNHa2UwZldqaDBadGlPZWVYXC9CSEZjeVd0bDVzMVUxT0R1WUZCcmVRVnlJMWJhVEJENWI1UGVLcndid1NUSVBIVUJIYUpGXC80ejFqZ0pcL1Q3UFE2dFAwM3dLSVwvUU5Ybk12UlwvOE9YcStvRUhlUllnPT0iLCJtYWMiOiI0Mzg2YTYxZmZiMmUxYzRmY2NlMmQxZGU5N2I2YWEzYmM2OTNjM2RlM2YwZjQwNjI2NjU0MDQ4YWU2ZjM4MjcyIn0=

Advertisement
x