"Thần Long Bá Thế Quyền!"
Ánh bạc rực rỡ bùng ra từ người gã, quyền mang như sao băng màu bạc, vô số kiếm ảnh lại nện vào thân Táng Hoa một cách chuẩn xác.
Ầm!
Sức mạnh cuồn cuộn chấn động, những kiếm ảnh lần lượt bị nghiền nát, kiếm Táng Hoa bị đánh bật trở về.
Lâm Nhất vươn tay nắm lại kiếm Táng Hoa, trên mặt biển lùi liền ba bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Mạnh thật!
Ánh mắt hắn càng nóng rực khi nhìn giáp Vạn Lân, khóe môi bật cười tự giễu: con người, quả nhiên là lòng tham vô đáy.
Dù hắn sở hữu vô số chí bảo, vừa thấy giáp Vạn Lân vẫn không kìm được lửa nóng trong tim, muốn chiếm về làm của riêng.
Keng!
Lâm Nhất dứt khoát thu kiếm về vỏ, chắp tay sau lưng.
Phong Duyên Quân nói đúng. Gã khoác giáp Vạn Lân vào gần như vô địch. Chỉ dựa vào kiếm Táng Hoa mà muốn làm gã bị thương, đúng là khó như lên trời.
Có lẽ nếu tế xuất kiếm thứ nhất của Huỳnh Hỏa thần kiếm sẽ có thể làm gã bị thương, thậm chí trọng thương cũng không phải không có cơ hội.
Nhưng chẳng cần thiết. Bởi một kiếm này tế ra sẽ khiến Lâm Nhất hao tổn rất nhiều huyết khí, e là sẽ bị vắt kiệt ngay lập tức.
Huống hồ hắn hiện tại cũng bị thương không nhẹ, dù có thần cốt Thanh Long, trong thời gian ngắn cũng không thể hoàn toàn hồi phục.
Còn dùng tranh thánh Cửu Liên thì không thực tế.
Một là thi triển thánh ấn Cửu Liên cần thời gian, hai là Liễu Thành vẫn còn trong đó, sống hay chết cũng chưa rõ.
Hắn có cách đơn giản hơn!
Thấy vậy, trong mắt Phong Duyên Quân lóe lên một tia khinh miệt, cười khẩy: "Ta còn tưởng ngươi là kẻ cứng đầu, sẽ chọn liều chết đánh đến cùng. Nhưng bây giờ dù ngươi dâng kiếm cho ta, quỳ xuống cầu xin, ta cũng sẽ không tha".
Gã thấy Lâm Nhất thu kiếm Táng Hoa, tưởng đối phương muốn hạ giọng cầu xin.
Ầm ầm ầm!
Gã từng bước ép tới, giáp Vạn Lân trên người bừng sáng rực rỡ, những thánh văn cổ khắc trên vảy rồng liên tục bị thúc động.
Vảy rồng va vào nhau khi gã bước đi, phát ra âm thanh leng keng như chuông gió.
Long uy trên người gã thì mỗi lúc một tăng. Khí linh bao la như biển không ngừng rót vào thân gã.
Phong Duyên Quân lúc này như chân long tại thế, giơ tay nhấc chân cũng khiến trời đất run rẩy, chỉ riêng áp lực tỏa ra đã đủ khiến người ta lạnh sống lưng.
Không tưởng tượng nổi, nếu gã thật sự ra tay, sẽ gây ra sát thương khủng khiếp đến mức nào.
E là cao thủ cảnh giới Sinh Huyền tầng bốn cũng bị một quyền đánh nổ, chết không kịp chôn.
Khi còn cách Lâm Nhất trăm mét, áp lực cuồn cuộn như núi đè biển dội đã ập tới, khiến người ta suýt không thở nổi.
Thiên Khung Kiếm Ý trên người Lâm Nhất đã xuất hiện những vệt nứt, nhìn là biết sắp chịu không nổi.
Phong Duyên Quân bỗng dừng lại, cười nói: "Ta rất tò mò, bảo bối ngươi dùng để phong cấm Liễu Thành là gì. Nếu ngươi bằng lòng dâng cho ta, có lẽ ta thật sự sẽ đổi ý".
Lâm Nhất ngẩng đầu cười đáp: "Ngươi nằm mơ à!"
"Không sao, ta tự lấy".
Phong Duyên Quân cười khinh miệt, bàn chân đạp mạnh lên mặt biển.
Ầm!
Mặt nước vỡ tung, theo cú đạp này, mấy đường nứt kéo dài hàng chục dặm.
Rắc! Rắc! Rắc!
Những vệt nứt kia kinh người đến mức trong phạm vi mấy chục dặm, mặt biển nổ tung như mặt đất. Một cú đạp chân thôi mà như đạp sụp cả trời đất.
"Quỳ xuống cho ta!"
Gã hạ người xuống, ập tới trước mặt Lâm Nhất, một chưởng vỗ ra.
Trong lòng bàn tay, ánh bạc bùng nổ, tựa móng vuốt của một thần long chí tôn từ trên trời giáng xuống, uy áp vô tận khiến người ta không thể phản kháng.
Ầm!
Nhưng cảnh tượng không tưởng lại xảy ra. Khi vừa áp sát Lâm Nhất, gã bị hất văng theo phương thẳng tắp.
Rắc! Rắc! Rắc!
Bức họa Tinh Tượng sau lưng gã chịu một đòn này liền nổ tung, long uy kiêu ngạo trên người gã cũng đổ sụp như núi lớn.
Phụt!
Phong Duyên Quân phun máu tươi, bị chấn bay ra tận mười dặm, rơi xuống mặt biển, trong mắt đầy kinh hãi.
Sao có thể?
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất