Trên mặt biển gần bờ, đậu đầy những chiếc mai rùa trọn vẹn, những chiếc mai rùa rỗng trôi nổi trên mặt nước, bề mặt mai được khắc các thánh văn đặc biệt, đó chính là thuyền Huyền Quy.
Vút!
Lâm Nhất tùy ý nhảy lên chiếc thuyền Huyền Quy, không lâu sau đã có ba người khác lên theo.
Cần gom đủ tám người đồng thời kích hoạt Kim Giản thì thuyền Huyền Quy mới di chuyển, nên mấy người cũng không vội.
Rất nhanh thuyền Huyền Quy đã có đủ bảy người, chỉ còn thiếu một người nữa là có thể khởi hành.
“Đợi ta với, ta vẫn chưa lên tàu!”
Có bóng người chạy nhanh đến, Mai Tử Họa hơi thở dốc, nhấc tà áo dài nhảy lên thuyền Huyền Quy.
Vút!
Khoảnh khắc vừa nhảy lên, Kim Giản trong tay mấy người đồng thời phát sáng, thuyền Huyền Quy như mũi tên lao vút đi.
“May quá, suýt nữa không kịp.” Mai Tử Họa lau mồ hôi trán, mặt mỉm cười, ngồi lên mai rùa cười nói.
“Để hắn chạy rồi!”
“Đuổi theo!”
Bên bờ, Phong Duyên Quân vô cùng nóng nảy, nhảy lên chiếc thuyền Huyền Quy khác, liều mạng thúc giục thuyền Huyền Quy.
Nhưng thuyền Huyền Quy vẫn đứng yên không động đậy, mấy người tức giận giậm chân, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lâm Nhất đi ngày càng xa.
“Công tử, phải gom đủ tám người mới đi được!”
Trưởng lão họ Liễu gấp gáp nói.
“Sao không nói sớm!”
Phong Duyên Quân trừng mắt nhìn người này, vị trưởng lão kia không dám cãi, thầm nghĩ, trên mũi thuyền rõ ràng có người của Thánh Minh đã nói rồi, chỉ là gã không nghe thôi.
…
Mặt trời tàn nơi chân trời đỏ như máu, mặt biển mênh mông vô tận.
Trong khung cảnh hùng vĩ tráng lệ ấy, thuyền Huyền Quy có tám người trong đó có Lâm Nhất cưỡi gió đạp sóng, nhanh chóng tiến về phía Huyền Vũ Khư Hải.
Trên thuyền Huyền Quy tổng cộng có tám người, ngoài Lâm Nhất và Mai Tử Họa ra, sáu người còn lại gồm năm nam một nữ.
Hiện giờ Lâm Nhất đang bị truy nã bởi Ma Vũ Lệnh, không tránh khỏi phải quan sát kỹ sáu người này.
Trong đó có ba người là một nhóm, thường xuyên đến Huyền Vũ Khư Hải săn yêu thú lấy đá Thánh Tinh, có thể xác định là không có ác ý với hắn.
Người cầm đầu tên là Trình Thông, từng là đệ tử của Thiên Đạo Tông, sau khi có tuổi thì rút lui.
Điều này trong tông môn rất thường thấy, khi vượt qua độ tuổi nào đó, trong mắt tông môn không còn giá trị bồi dưỡng nữa.
Muốn tiếp tục ở trong tông môn, hoặc là làm chấp sự, hoặc là đến các thế lực phụ thuộc khác của tông môn làm Đà chủ.
Nếu ở Kiếm Tông thì cảnh giới Sinh Huyền chắc chắn có thể ở làm trưởng lão, đãi ngộ của trưởng lão còn hơn nhiều đệ tử.
Nhưng Thiên Đạo Tông từng là thánh địa mạnh nhất Đông Hoang, yêu cầu nghiêm khắc hơn, cảnh giới Sinh Huyền cũng chỉ miễn cưỡng làm được chấp sự.
Người này không bằng lòng, lập tức chủ động rút khỏi tông môn.
Ba người còn lại thì có chút kỳ quái.
Một người toàn thân mặc đồ đen, ngay cả khuôn mặt cũng bị vải đen che kín chỉ lộ ra đôi mắt, sau khi nhảy lên thuyền Huyền Quy thì đội nón tre lên, càng trở nên thần bí.
Lâm Nhất có thể cảm nhận được, ánh mắt đối phương dừng trên người mình rất lâu, dường như đang xác nhận điều gì đó.
Còn người khác là ông lão, giống ăn mày, quần áo rách rưới, toàn thân bốc mùi lạ, cầm bình rượu uống ung dung tự tại.
Người phụ nữ còn lại, là người kỳ lạ nhất.
Nàng ta quá đẹp!
Da nàng ta trắng, khuôn mặt xinh đẹp mê người, mặc áo trắng thêu chỉ vàng, rất yêu mị.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất