Nguyệt Vi Vi nhìn Lâm Nhất, trong lòng vô cùng xúc động, nàng ta biết rất rõ món đồ này quan trọng với Lâm Nhất đến nhường nào. 

 

Hồi lâu sau, Nguyệt Vi Vi mới nhận lấy đàn Phong Lôi, nói: “Ta sẽ trân trọng nó.” 

 

Đàn Phong Lôi, tiêu Tử Ngọc Thần Trúc, lần đổi vật này của hai người, chẳng khác gì trao nhau tín vật định tình. 

 

Nguyệt Vi Vi cất kỹ đàn Phong Lôi, tiến lên ôm chặt lấy Lâm Nhất, thì thầm vào tai hắn những câu mà Lâm Nhất đã từng nghe rất nhiều lần. 

 

Nói xong, Nguyệt Vi Vi buông tay, nhanh chóng lùi về sau, nở nụ cười rạng rỡ, rồi quay người rời đi. 

 

“Ta không bận tâm đâu...” 

 

Lâm Nhất khẽ lẩm bẩm lời Nguyệt Vi Vi, mãi đến khi nhìn bóng nàng ta khuất xa, hắn mới cải trang rồi lặng lẽ tiến vào thành Thánh Thiên Vực. 

 

Thành Thánh Thiên Vực có đủ ba giáo chín lưu, muốn hỏi thăm tin tức của người trong Kiếm Tông không phải chuyện khó. 

 

Biết được bọn họ vẫn chưa rời đi, Lâm Nhất mới thở phào nhẹ nhõm, nếu đã rời đi rồi thì phải đuổi theo, sẽ rất phiền phức. 

 

Hắn không vội hành động, đợi đến khi màn đêm buông xuống mới bắt đầu xuất phát. 

 

Kiếm Tông ở trên hòn đảo nhỏ trong khu Bạch Hổ của thành Thánh, có lẽ đám người Diệp Tử Lăng không muốn gây chú ý, nên nơi ở khá hẻo lánh và yên tĩnh. 

 

Lâm Nhất mất không ít công sức, mới lặng lẽ đặt chân lên đảo. 

 

Dãy nhà nối tiếp nhau, bên ngoài có đệ tử Kiếm Tông canh gác, Lâm Nhất mặc đồ đen, vận dụng Quy Thần Biến để ẩn giấu khí tức, thân hình nhẹ nhàng lướt qua các viện, tìm nơi ở của Kiếm Si Triệu Nham. 

 

Y là Kiếm Si, lúc này rất có thể đang luyện kiếm. 

 

Bất chợt, Lâm Nhất dừng bước trên mái hiên, cách đó không xa có bóng người quen thuộc đang múa kiếm trong màn đêm. 

 

Khí thế nàng ấy oai hùng, trên người có ánh sáng thánh nhạt, kiếm quang khi múa giống như con Bạch Long. 

 

Đó là bộ kiếm pháp Lâm Nhất chưa từng thấy qua, không phải truyền thừa của Kiếm Tông, có phong vị cổ xưa, khiến Lâm Nhất nhìn mà thấy kinh ngạc, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng. 

 

“Xem ra thánh nguyên Thượng Cổ thu được trong chiến trường Hoang Cổ, quả là cơ duyên lớn.” Trong lòng Lâm Nhất thì thầm. 

 

Không cần nói cũng biết, người cầm kiếm tất nhiên chính là Tuyết Hoa Nữ Thần Long - Diệp Tử Lăng. 

 

Đợi đến khi luyện xong bộ kiếm pháp, Diệp Tử Lăng thu kiếm vào vỏ, nàng ấy nhìn thánh kiếm Bạch Long trong tay, trong mắt hiện lên vẻ nhớ nhung. 

 

Giờ đây thánh kiếm vẫn còn, người tặng kiếm không biết đang ở nơi nào. 

 

“Lâm sư đệ, nếu đệ cũng có mặt, buổi trà hội võ đạo này hẳn sẽ còn náo nhiệt hơn nữa.” Diệp Tử Lăng thì thầm. 

 

Đột nhiên, nàng ấy hơi nhíu mày, như có cảm ứng, quay đầu nhìn về phía Lâm Nhất đang đứng. 

 

Nhưng ngay khi nàng ấy ngẩng đầu, Lâm Nhất đã lập tức ẩn mình, không để nàng ấy nhìn thấy gì. 

 

Vút vút vút! 

 

Lâm Nhất nhờ kiếm tâm cảm nhận được động tĩnh từ trước, vốn còn muốn nhìn thêm vài lần, cũng đành bất đắc dĩ rút lui. Sắc mặt Lâm Nhất trở nên phức tạp dưới lớp mặt nạ che mặt, trong lòng vô cùng xúc động. 

 

Hắn đã rời đi lâu như vậy, nhưng các đồng môn Kiếm Tông vẫn chưa hề quên hắn. 

 

Nửa canh giờ sau, cuối cùng Lâm Nhất cũng tìm thấy Triệu Nham đang luyện kiếm trong viện riêng biệt. 

 

Từng chiêu thức của đối phương linh động phiêu dật, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài khờ khạo, kiếm của y sắc bén hơn người khác tưởng tượng rất nhiều. 

 

Triệu Nham đang suy ngẫm, hồi tưởng kiếm pháp của đứng đầu bảng Lang Nha Lâm Tiêu. 

 

Càng lĩnh ngộ, y càng cảm thấy đạo kiếm của đối phương sâu không lường được, quả thực khiến người ta kinh sợ. 

 

“Trong hàng đồng lứa, sao có người mạnh đến vậy, gần như không có sơ hở nào.” Triệu Nham thu kiếm đứng thẳng, trong mắt lộ ra vẻ trầm tư khổ sở. 

 

Y là Kiếm Si, có thể ghi nhớ như in, năm xưa tuyệt học của Thiên Huyền Tử, cũng bị y suy nghĩ rất lâu rồi tìm ra chút sơ hở. 

 

Từ đó có thể thấy tinh thần nghiên cứu của y mạnh đến mức nào, thiên phú của Triệu Nham có thể không phải là đỉnh cao nhất, nhưng sự kiên trì và quyết tâm như vậy, e rằng không có mấy ai sánh được. 

 

Lâm Nhất rất xem trọng y, ngày nào đó, Triệu Nham nhất định sẽ trở thành Kiếm Thánh. 

 

“Quả nhiên vẫn như trước kia.” Dưới mặt nạ, Lâm Nhất hiện lên nụ cười. 

 

Vút! 

 

Hắn hóa thành tia chớp, như tia sét lao thẳng về phía Triệu Nham trong sân. 

 

“Ai?” 

eyJpdiI6Ilh3MkFtbUpTbUowMDJEUlpnUmg5S0E9PSIsInZhbHVlIjoiWWllVEZna1pJTm1JSmNxVmUzR1ZkT1A1UDVQZzh4eXpYeW9DTVwvXC9OWWJtRkNhbWhNSEtMV1ZkQ3R2R0RqOXVlIiwibWFjIjoiMTZmNmFjYzg3ZGJjNGQxOGM2MWFjYTJlYmRlNTk4YTI1ZTdmYWQzZjc2Y2JkNDE3Mzc3YWRjZTQzNjIwYjMwOCJ9
eyJpdiI6IjYxNDUyZHBNOTVrMmEzTDN0Q0dPRmc9PSIsInZhbHVlIjoiRTBXXC9STyszc1dEdmY2eEMxU1ljblVHUW12c3BJQTE3WFBmbjRvdHRKWVpnYWI1TnJXY2ljS3VPcUtQdXF1NER6cnlqQXNNWkIrY1wvQnBKdHo0cXVwb015elFCS0VuVmpXUWg1bFhkMHVWUytcL3A5ZUp1NUhGVFVqNVl4cUhyTE1hajl5OTlRdGVPMHhYOWZtMHk4V3J0amZrYWZpSHo1XC9sTW82MjQrXC9IRDdCak5XbEFPYVNrUFNJaDFJR0cwXC9aaTdRd01nd0xZMGQ5VGExakUxSWQxWmk4K0Z0aFlKbkJmd0RBMjNhQXNpbjN1WHVYa3JOeFgyYk9ZS3FUaG1FQk9xbWhcL2JSYlhVVTZON2JZVmk1UHJGVWx6Y0E3cmVCbXNkZ25QVTNMV2hDU1FEN2gyZm5DTkQzTFwvNGdYNXE4MiIsIm1hYyI6ImI1NzgxMGJkYmYxODQyODU5NTJkYzg1NmU2ODg4OTZjYzI2MWI2NWFmZjlhMjQ2NDYwOWY0YzIxYWUwZmIwMDUifQ==

Keng keng keng!

Advertisement
x