“Được.”
Lâm Nhất khẽ nói.
“Lâm ca ca, huynh hôn ta đi.”
Đúng lúc này, Nguyệt Vi Vi bất ngờ nói nhỏ, Lâm Nhất hơi sửng sốt, nhưng vẫn thuận theo cúi đầu, hôn lên người Nguyệt Vi Vi.
Không biết có phải trùng hợp hay không, rèm trên cửa sổ xe ngựa bị vén lên, lộ ra gương mặt cực kỳ tinh xảo tuyệt sắc.
Nàng ta muốn xem thử người đứng đầu bảng Lang Nha này rốt cuộc trông thế nào.
Nhưng vừa nhìn thì bắt gặp cảnh Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi ôm hôn nhau, lập tức sững sờ, rồi ánh mắt hiện lên vẻ giận dữ.
Thân mật trước mặt nàng ta thế này, chẳng phải quá đáng rồi sao?
Tuy vậy, nàng ta nhanh chóng bình tĩnh, hít thật sâu, lạnh lùng buông rèm xuống. Xe ngựa phượng hoàng bay lên không, như sao băng lướt qua bầu trời, biến mất khỏi không gian này.
Hồi lâu sau hai người mới tách ra, Lâm Nhất nhìn Nguyệt Vi Vi cười hỏi: “Muội cố ý à?”
Kiếm tâm của hắn đã thấy được cô gái tuyệt sắc kia, cũng thấy rõ bất mãn trong mắt nàng ta, dường như Nguyệt Vi Vi đoán được người trong xe ngựa sẽ nhìn hắn.
“Gì cơ?”
Gương mặt như yêu tinh của Nguyệt Vi Vi lộ ra vẻ ngây thơ vô tội, nàng ta chớp mắt làm ra vẻ không biết gì.
Lâm Nhất cười khẽ, nhìn về phía phương xa nơi đối phương rời đi, nói: “Muội biết nàng ta à?”
“Không biết, chỉ nghe qua thôi. Chắc nàng ta là nữ thần phượng hoàng trên Thần Hoàng Sơn, tiểu công chúa của nhà họ Cơ, được xưng là người đẹp nhất Đông Hoang trong nghìn năm qua, hiện giờ cũng là đệ nhất mỹ nhân Đông Hoang, là một trong ba người phụ nữ mà đàn ông toàn cõi Côn Luân muốn cưới nhất.”
Nguyệt Vi Vi cười mỉm nói.
Lâm Nhất không nhịn được cười hỏi: “Vậy hai người còn lại là ai?”
“Một người là Mạch Thiên Thiên của gia tộc Mạch Thị trong truyền thuyết, tương truyền người nào từng nhìn thấy nàng ta rồi thì đều không thể kháng cự nổi sức quyến rũ của nàng ta, thêm vào đó là thân thế thần bí của gia tộc Mạch Thị, nàng ta cũng chính là người phụ nữ thần bí nhất Côn Luân hiện nay.”
Nguyệt Vi Vi ngập ngừng, sau đó cười nói: “Người cuối cùng ấy à, muội không nói đâu.”
Lâm Nhất hơi sững sờ, biết nàng ta đang nói ai rồi, cười nói: “Vậy nên vừa nãy, muội cố ý.”
Nguyệt Vi Vi nghiêm mặt nói: “Hừ, tất nhiên là cố ý rồi. Nàng ta tưởng mình là ai, trước mặt Lâm ca ca còn làm ra vẻ cao cao tại thượng, đến cả xe cũng không xuống, nói là muốn nghe nhạc mà chẳng có chút thành ý nào. Chỉ là cái xe ngựa rách thôi mà, sau này Lâm ca ca đến nhà ta, ta sẽ đi xin cha chiếc xe ngựa Đế Long, để xem nàng ta còn cao ngạo được bao nhiêu.”
“Rõ ràng là đã nhận được nhiều lợi ích như vậy, mà vẫn không chịu xuống xe, ta đoán chắc chắn nàng ta sẽ tò mò, chắc chắn sẽ muốn nhìn Lâm ca ca, vậy thì cho nàng ta nhìn cho đã.”
Lâm Nhất nghĩ ngợi, cười nói: “Hình như cũng có lý.”
Hắn cũng không thấy việc Nguyệt Vi Vi làm có gì sai, ngược lại còn cảm thấy Nguyệt Vi Vi lúc này vô cùng đáng yêu, dưới ánh trăng càng thêm quyến rũ.
Nguyệt Vi Vi cười nói: “Vậy Lâm ca ca nói xem, nàng ta đẹp hơn, hay ta đẹp hơn?”
“Muội là ánh trăng trên trời, cho dù nàng ta là phượng hoàng trên Thần Sơn, thì cuối cùng cũng vẫn là dưới ánh trăng.” Lâm Nhất cười nói.
“Hi hi, thật không đó!”
Đôi mắt Nguyệt Vi Vi như ánh trăng, khuôn mặt tràn đầy niềm vui.
“Thật mà.”
Lâm Nhất nghiêm túc nói.
Nguyệt Vi Vi chớp mắt, cười nói: “Vậy trăng và ta, ai đẹp hơn?”
Lâm Nhất cười khổ nói: “Chuyện này thì hơi khó nói rồi.”
“Nói đi mà nói đi mà.” Hai người sánh bước trên mặt biển, ánh trăng rơi xuống, ánh trăng và đại dương hòa vào làm một, Nguyệt Vi Vi lắc cánh tay Lâm Nhất, không chịu buông tha.
Lâm Nhất nói: “Muội còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở Thiên Hương không?”
“Dĩ nhiên là nhớ, sư tỷ bảo huynh đàn khúc Nghê Thường Vũ Y cho ta.”
“Đúng vậy, lúc ấy ta đã nghĩ, đây là khúc nhạc trên trời, hẳn phải có tiên nữ múa theo. Nhưng khi nhìn thấy muội, ta vẫn bị bất ngờ.”
Lâm Nhất nói: “Lúc đó ta vừa vui mừng, vừa không dám nhận muội. Sau lần chia tay trên thiên lộ, có thể gặp nhau trong hoàn cảnh như vậy, đúng là số mệnh trêu ngươi.”
“Ta không biết muội hay ánh trăng ai đẹp hơn, nhưng vì muội, ta sẵn sàng ca ngợi ánh trăng trên trời, cũng nguyện ca ngợi tuyết trắng dưới đất, bởi vì ánh trăng làm đôi mắt muội đầy dịu dàng, tuyết trắng vì muội mà lấp lánh ánh sáng. Ta nhớ hôm đó trên trời cũng có trăng, dưới đất phủ đầy tuyết, muội đứng giữa ánh trăng và tuyết trắng, khi muội quay đầu nhìn ta.”
“Ta trở nên trống rỗng, chỉ cảm thấy gió cũng tốt, tuyết cũng tốt, hay là trăng sáng trên trời, hay ánh sương trên mặt đất, tất cả vẻ đẹp trên thế gian đều đổ về phía ta trong cái nhìn ấy của muội.”
Lâm Nhất vừa nói vừa chìm trong ký ức, không kìm được mà bật cười.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất