Ba ngày sau, màn đêm buông xuống. 

 

Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi đáp xuống tảng đá ngầm trên mặt biển, hai người đều biết, trở về thành Thánh Thiên Vực cũng là lúc phải chia tay. 

 

Lần chia tay này, cũng không biết khi nào mới gặp, nên đoạn đường về họ đi rất chậm. 

 

Lâm Nhất phải đến Huyền Vũ Khư Hải, trước đó còn phải tìm cách gặp người của Kiếm Tông. 

 

Người khác không tiện làm phiền, nhưng Triệu Nham thì phải gặp. 

 

Y khá thật thà, giỏi giữ bí mật, cũng không gây chú ý như Diệp Tử Lăng, năm chiêu cuối của Tiêu Dao Cửu Kiếm cũng nên giao cho y. 

 

Nếu có thể, cũng muốn hỏi thăm y tin tức về sư tôn và chưởng môn. 

 

Sau đó chính là đến Thiên Đạo Tông! 

 

Đại sư huynh của hắn ở đó, đó là Kiếm Thánh, con đường kiếm đạo sau này của Lâm Nhất, còn cần người chỉ dẫn. 

 

Dao Quang không còn, chỉ có thể để đại sư huynh dẫn dắt, hắn sẽ phải ở Thiên Đạo Tông rất lâu, chia tay với Nguyệt Vi Vi là điều không thể tránh khỏi. 

 

Trên mặt biển mênh mông vô tận, ánh trăng hòa cùng sóng biển vỗ vào tảng đá ngầm. 

 

Hai người ôm nhau, nhìn ngắm cảnh đẹp trước mắt, khẽ khàng trò chuyện, cùng nhau tận hưởng sự yên bình hiếm có. 

 

Khi càng về khuya, Lâm Nhất lấy đàn Phong Lôi ra, Nguyệt Vi Vi thì cầm tiêu Tử Ngọc Thần Trúc, hai người cùng nhau diễn tấu khúc Phượng Cầu Hoàng trên mặt biển. 

 

Nguyệt Vi Vi thổi tiêu Tử Ngọc Thần Trúc, ánh mắt nhìn Lâm Nhất dưới ánh trăng, trong mắt đầy vẻ dịu dàng. 

 

Nếu thời gian có thể dừng tại khoảnh khắc này thì tốt biết bao, được ở bên Lâm ca ca mãi mãi, cứ thế vô ưu vô lo mà ở đây, không đi đâu cả. 

 

Đợi đến khi khúc nhạc kết thúc, Nguyệt Vi Vi vẫn còn chưa thấy đủ mà buông tiêu xuống, cười nói: “Lâm ca ca, Vi Vi có xinh không?” 

 

Lâm Nhất ngẩng đầu nói: “Xinh.” 

 

“Vậy sau này huynh không được nhìn người phụ nữ khác!” Đôi mắt Nguyệt Vi Vi hơi nheo, đôi mắt long lanh như lưỡi liềm trăng non đáng yêu mê người, cười mỉm nói. 

 

Lâm Nhất khó xử nói: “Cái này…” 

 

“Hừ, vậy mà còn nói ta xinh? Chắc chắn là nói dối!” Nguyệt Vi Vi không chịu bỏ qua mà nói tiếp. 

 

“Ta không có...” 

 

Lâm Nhất vội vàng giải thích, nhưng đối mặt với ba người Cơ Lăng Phong liên thủ ép sát còn không hề hoảng loạn, lúc này bị câu hỏi làm khó từ Nguyệt Vi Vi mà không biết trả lời thế nào. 

 

Thấy vẻ mặt Lâm Nhất khó xử, Nguyệt Vi Vi bật cười khúc khích, nàng ta nhào vào lòng hắn, cơ thể mềm mại như ngọc tựa vào lòng Lâm Nhất. 

 

“Hi hi, ta đùa huynh thôi, Lâm ca ca. Thật ra lúc này, chỉ cần huynh gật đầu nói xinh, cho dù là nói dối, lòng ta cũng sẽ rất vui.” Nguyệt Vi Vi tựa vào lòng hắn khẽ nói. 

 

Cơ thể Nguyệt Vi Vi rất mềm, nằm trong lòng Lâm Nhất, hương thơm thiếu nữ phảng phất khắp người hắn. 

 

Cảm giác ấy thật tuyệt vời, khiến người ta không thể không ôm lấy nàng ta, dù không làm gì, sâu trong nội tâm cũng sẽ cảm thấy vô cùng thỏa mãn. 

 

Như thể hai người hòa làm một, mọi thứ trên đời đều trở nên tươi đẹp. 

 

Lâm Nhất cúi đầu nhìn Nguyệt Vi Vi, nhất thời nhìn đến mê mẩn, không kìm được mà cúi xuống. 

 

Khuôn mặt tuyệt mỹ của Nguyệt Vi Vi lúc này ửng hồng, tràn đầy vẻ thẹn thùng mê người, nàng ta khép mắt vào như trái cây chín đỏ mọng, vô cùng mê người, như mời gọi người ta thưởng thức. 

 

Cuối cùng, Lâm Nhất hôn Nguyệt Vi Vi, hai người ôm nhau hôn dưới ánh trăng. 

 

Bên trong cơ thể cả hai đều như có ngọn lửa cháy lên, tràn đầy nhiệt tình, đều muốn hòa tan vào nhau. 

 

Nhưng đúng lúc ấy, từ bầu trời vang lên tiếng phượng hót, có ánh lửa đỏ rực soi sáng cả màn đêm. 

 

Khoảnh khắc tiếp theo, ánh lửa màu đỏ sẫm, như từng dải mây hồng loang ra khắp bầu trời đêm. 

 

Giữa đám mây rực rỡ ấy, có xe ngựa quý giá được kéo bởi hai con ngựa trắng, chẳng mấy chốc đã đến gần bãi đá ngầm trăm mét phía trước. 

 

Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi sớm đã tách ra, nhìn thấy xe ngựa đột nhiên hạ xuống, trong mắt cả hai đều hiện lên vẻ nghi hoặc. 

eyJpdiI6Ik1mNW1IZVBWQ0hUd3lPRlJcL0kwcEdBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImRZbXkrN3BCWkdPT1lIZ0NHT3Fka203blp0STVqdlVvU0ZqajNCRVd5d1NnazJvcW5CNXh4M09GbEtxM1lDXC9nIiwibWFjIjoiMmRjMjBhMjA2OTEwZWE4OTFkOTQ4NDk4NTdkNmRkMDhlMjE2YjkwNTRhMzRiYTBkZjRiMTRjZTM1NTIwY2RlOSJ9
eyJpdiI6ImNSaTByY1BnQ01WVHQ3djZuSEVvU3c9PSIsInZhbHVlIjoiRjhiQmZxTlwvSDdRNUpCaGxyc2F1b09RM2IyV0w5YTZcL1cyZmc5NzM2dGVhbk5HN2tWb0ROaGN3ZDRsYUUrWDJzNmdJSXE5dzM4elI1NEYrQlZGUUEwZWNCZEJRdytwSW5ya3VvM05reGZld0FrS1JkaEVxS3g2b21mUWZLZHVjS3IrVXJcL290WnI2U1VFWWRHMmNMN2t3VTEyMkJMK3pcL0dOYkpcLzFqYzRHMTZDekZ2TDMzK2JqSkMxbjkxV0YyMDVcL3ZZNEVmSXJ3dFpnbzhxM05VcW9VXC9ZQjlEdGRrYlh2Rkc1QTRXQ09xQTBSWGRTd3QrMzB4RXZHa0U0MGtkcExsclFHaisyN0NPZVR3QUloN0t2MWF1NTBQK1dySUJNdG15S0RHSVc3WFlOK3pQNWw5ODF4a1A2T0p3Q2RXSXZ2bkdcL3pZajJtRWhtN0RFaWVWdjNUNHlYRWVqK1BtMXV5Uk1VRXpNWHFkQ0hcL2xjd3VqNUJcL1Rrc3dKRnRMVzhEaFdQU2NYNE1BZ2tCdjJyWTNqeVprRnB1elFub0tjNFwvS2kyMVhCYkhSSjZ2Ukw0Z21kVnRnaHVMc0F5S0lzbEpXN2ZRSHVYSGRqM1pHU1ltQ2FRWDlHdz09IiwibWFjIjoiMGQ3ZmVhZjc1NGIzNzg3YzcxM2RjODAwYmJiZWY4NDk0OGQ3ZDBmOGQ5N2E1ODZmOTBmZGVhYjlmNjUzZWFmNSJ9

Trên xe ngựa khắc những hoa văn phượng hoàng ánh vàng rực rỡ, rèm che kín mít, không thể nhìn rõ tình hình bên trong xe.

Advertisement
x