Nếu không, cú đánh này sẽ khiến gã bị trọng thương, phải mất vài tháng mới có thể hồi phục.
“Không chịu nổi một đòn.”
Ngao Phong cười khinh, chắp tay đứng đó.
“Tên tiểu tặc ma giáo, Vũ Văn Tu ta sẽ đến lĩnh giáo ngươi!”
Vũ Văn Tu, kẻ đứng đầu của Minh Tông, lao thẳng lên không trung, như tia chớp giáng xuống tấn công, muốn đánh đối phương bất ngờ.
Nhân lúc đối phương vừa mới giao chiến xong, chớp lấy thời cơ, xem có thể tung ra đòn sát thủ hay không.
Thành thật mà nói thì hơi không quang minh chính đại, nhưng mọi người cũng không để tâm, nếu thành công, Vũ Văn Tu chắc chắn sẽ là người ra oai trước mặt thiên hạ, giúp sĩ khí của các yêu nghiệt Đông Hoang trên bảng Long tăng vọt.
Bùm!
Sau mười chiêu giao đấu, hai người cùng đối chưởng, hình Nhật Nguyệt sau lưng Vũ Văn Tu bị đánh nát.
Gã phun ra ngụm máu, bị chưởng của Ngao Phong đánh trúng ngực, đánh bay ra ngoài.
Tuy nhiên, dù sao Vũ Văn Tu cũng là người đứng đầu Minh Tông, sau khi bị đánh bại lập tức lui về, khóe miệng trào máu, sắc mặt trắng bệch.
Nếu tiếp tục chiến đấu, chắc chắn sẽ bị thương nặng, khó lòng toàn mạng mà rút lui.
“Ha ha, đường đường là người đứng đầu Minh Tông, ra tay đánh lén thì thôi đi, vậy mà còn chạy nhanh đến thế.” Ngao Phong cười khinh, ánh mắt đầy vẻ chế giễu.
Bùm!
Trận chiến khác, Phong Thần Tướng - Diêm Thương Minh cũng triệu hồi thánh giáp Minh Nguyệt, liên tiếp vỗ ra ba chưởng khiến Y Phong ngất lịm tại chỗ.
Người của Vạn Lôi Giáo vội vã lao lên, nâng Y Phong bất tỉnh rời khỏi đài.
Trong lòng tất cả những người trên chiến trường Lôi Huyết đều cảm thấy nặng nề, nếu Diêm Thương Minh không nương tay, thì Y Phong đã là người chết rồi.
Kết cục trước mắt, khiến ai nấy đều khó lòng chấp nhận.
Y Phong, Ngân Thiết đều đã thua chưa nói, ngay cả Vũ Văn Tu đánh lén cũng phải bỏ chạy trong thảm bại.
Cả thể diện lẫn danh dự đều mất sạch!
“Chẳng lẽ trà hội võ đạo này thật sự sẽ trở thành trò cười sao?”
Mọi người đầy uất ức, không ngừng thở dài.
Nghĩ kỹ lúc trước, ai nấy còn tràn đầy khí thế, cười nói rôm rả, tưởng chừng như đệ nhất bảng Long sắp được xác lập.
Thế mà không ai ngờ, hai vị thần tướng của Huyết Nguyệt Thần Giáo bất ngờ xuất hiện, không khách sáo, giẫm đạp tất cả những người từng tỉ thí trước đó.
Còn nói năng ngông cuồng, không giữ chút mặt mũi nào, sau này nếu tin này lan ra ngoài, chắc chắn bảng Long Đông Hoang không còn dám ngẩng đầu trước người đời.
Sắc mặt Thu Sơn Quân không ngừng thay đổi, năm ngón tay siết chặt, vô cùng hối hận.
Y đã sớm đoán được hai người kia có chuẩn bị mà đến, nhưng hoàn toàn không ngờ sẽ có cả thánh khí Tinh Diệu xông thẳng đến.
Trên quảng trường Lôi Huyết chìm trong im lặng, tất cả đều mong chờ Thu Sơn Quân, Cơ Lăng Phong và Tiêu Nguyên Khải có thể lập tức bước ra vào lúc này.
Nhưng ba người họ đã nổi danh từ lâu, đều hiểu rõ thánh giáp Minh Nguyệt đáng sợ đến mức nào.
Hơn nữa hai tên kia vô cùng ngạo mạn, nếu thua dưới tay chúng, không biết sẽ bị sỉ nhục tới mức nào.
Trong lúc trăn trở suy nghĩ, mãi vẫn không thể đưa ra quyết định.
Ngao Phong cười nói: “Xem ra bảng Long Đông Hoang, quả nhiên cũng chỉ có thế thôi, huynh đệ chúng ta còn chưa đã tay, vậy mà chẳng có ai dám giao đấu.”
Diêm Thương Minh nhìn về phía Thu Sơn Quân, cười nói: “Đã như vậy, vậy thì cáo từ. Nhớ ghi tên hai huynh đệ ta lên bảng Long đấy, ha ha ha ha!”
Sắc mặt tứ công tử thay đổi, ai nấy đều vô cùng khó coi, trà hội võ đạo lần này thật quá ấm ức.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất