Gã thi triển võ học cấp Quỷ Linh, rót Long Nguyên cuồn cuộn vào trường thương, rồi quét một vòng đập xuống Ngạo Phong ở phía dưới.
Mũi thương vạch một vòng tròn giữa không trung, tạo nên một vầng mặt trời màu vàng dài đến vài trượng, ánh sáng mặt trời chói lọi bùng nổ.
"Trò vặt".
Sắc mặt Ngạo Phong không đổi, gã khẽ nhấc tay, chưa đợi đối phương đáp xuống đã cách không đánh ra một chưởng.
Bốp!
Trông có vẻ dễ dàng như đập ruồi, hắn hất phăng Tư Không Nguyên bay ngược trở lại.
Khi rơi xuống, Tư Không Nguyên mặt cắt không còn giọt máu, trước ngực in hằn chưởng ấn to tướng, máu thịt bầy nhầy, ngất lịm tại chỗ.
Vết thương trên người gã cực kỳ khủng khiếp, nhìn mà giật mình rợn tóc gáy.
Mọi người hít sâu một hơi. Tư Không Nguyên chẳng phải là kẻ xếp hạng dưới một trăm trên bảng Long sao?
Rất nhanh sau đó lại có vài người lần lượt lên đài, nhưng không có ngoại lệ, đều bại trong ba chiêu.
Chín kẻ kiệt xuất trên bảng Long liên tiếp xuất thủ, tất thảy bại trận.
Hơn nữa thua rất thảm, không một ai qua nổi ba chiêu.
Tình thế này khiến người xem mắt chữ o miệng chữ a, á khẩu không nói nên lời.
Ngoài ra, Ngạo Phong ra tay cực kỳ tàn nhẫn. Những ai bại dưới tay gã hầu như đều bị thương chí mạng. Dù có thánh đan trị thương thì trong thời gian ngắn cũng khó mà hồi phục.
Nhưng hỏa hầu của gã lại nắm rất chuẩn. Tuy thủ đoạn tàn độc là thế, song không hề giết người, luôn chừa cho đối thủ một hơi thoi thóp để cứu chữa.
Khiến người ta tức đến sôi máu mà không tìm được cớ trút giận.
Đến lúc này, đám đông dần dần bình tĩnh lại. Ai cũng nhận ra Hỏa thần tướng và Phong thần tướng đã có chuẩn bị, tuyệt đối không phải hạng dễ xơi.
"Gã này mạnh quá!"
"Y như quái vật. Không dùng bất cứ võ kỹ nào, chỉ dựa vào tu vi và chiêu thức cơ bản mà nghiền nát tất cả đối thủ đến giờ".
"Tu vi hắn rốt cuộc khủng khiếp đến mức nào?"
Tiếng bàn tán bốn phía râm ran không dứt. Ánh mắt mọi người nhìn Ngạo Phong đều lộ vẻ kiêng dè.
Cơ Lăng Phong, Thu Sơn Quân, Tiêu Nguyên Khải... sắc mặt cũng dần trầm xuống.
"Hừ, chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Chẳng trách trà hội Võ Đạo không mời ta tham dự. Thì ra toàn một lũ bỏ đi. Lúc nãy kêu gào dữ lắm, kết quả ba chiêu của ta còn đỡ không nổi!" Ngạo Phong cười khẩy, đảo mắt nhìn bốn phía, lạnh giọng giễu cợt.
"Tên chuột nhắt Ma Giáo, bớt kiêu căng!"
Hỏa thần tướng quá ngông cuồng, Chương Vũ của Thần Hoàng Sơn không chịu nổi sự mỉa mai ấy, bất chấp Cơ Lăng Phong ngăn cản mà lao thẳng lên.
Mắt mọi người sáng hẳn lên. Chương Vũ từng giao thủ với Lâm Nhất, có thực lực lọt tới xếp hạng mười lăm trên bảng Long.
Khóe môi Ngạo Phong khẽ nhếch cười, gã sẽ mượn kẻ này để lập uy. Ma uy trên người gã bỗng bùng nổ, ấn ký giữa ấn đường chợt lóe sáng. Chương Vũ còn chưa đến gần được ba thước thì trước ngực đã hằn một chưởng ấn sâu cả tấc.
Rắc!
Tiếng xương gãy giòn giã, toàn bộ xương sườn trước ngực Chương Vũ vỡ vụn, ngũ tạng lục phủ cũng rách toạc.
Chương Vũ ngã quỵ tại chỗ, ngất lịm.
"Không biết lượng sức mình".
Ngạo Phong nhếch mép cười nhạt, giơ chân đá bay Chương Vũ ra ngoài.
Người của Thần Hoàng Sơn vội đỡ lấy Chương Vũ, từng người trợn mắt giận dữ nhìn chằm chằm Ngạo Phong.
Việc Chương Vũ bại trận dễ dàng như vậy đã khiến toàn bộ quảng trường Lôi Huyết sững sờ.
Ngạo Phong bại Chương Vũ dễ như vậy thì ngoài ba người đứng đầu bảng Long thì e rằng những kẻ còn lại trong mười hạng đầu e rằng cũng chẳng nên cơm cháo gì.
Trong chốc lát, quảng trường Lôi Huyết chìm vào im lặng.
Ngạo Phong ánh mắt đầy ngông cuồng, quét về tứ phía. Gã liếc về phía những lầu các nơi sáu đại Thánh địa và tứ công tử ngồi, nhếch môi cười khẩy: "Trà hội Võ Đạo chỉ có vậy thôi sao? Còn ai dám lên đài đấu với ta!"
Thái độ ngông nghênh, coi khinh các Thánh địa như thế khiến không ít người nghiến răng tức tối.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất